[Chương 29] Đại dựng phu

[Chương 29] Đại dựng phu

. : .

c h ư ơ n g  2 9

Sau khi Bánh Đậu nói chuyện cùng Lưu Hằng xong thì quay về phòng mình, bức tranh cát chỉ mới tô một nửa hôm qua, được Lưu Hằng đem về nhà, đặt trong một cái bọc nhựa to màu trắng, kèm theo cả cát và keo dán.

Bánh Đậu đóng cửa phòng, đi lại ghế ngồi, lấy hết đồ trong bịch ra, sắp xếp có thứ tự, rồi bắt đầu tiếp tục làm tranh cát.

Vốn nhóc định làm tranh cát tặng cho Vương Ân Thành, miệng thì nói khó coi chết được, đem bỏ đi, nhưng trên thực tế Lưu Hằng biết nhóc con nhà mình chỉ đang kiêu ngạo thôi.

Biết tính con chỉ có cha, Lưu Hằng tự mình nuôi lớn nhóc con, anh sao có thể không biết trong lòng Bánh Đậu suy nghĩ gì chứ?

Bánh Đậu rất nghiêm túc yên lặng làm tranh cát, trét keo rắc cát, mỗi một động tác đều đặc biệt cẩn thận, giống như món đồ trong tay chính là báu vật vậy.

Đang định nhanh chóng làm cho xong, thì di động nhỏ của Bánh Đậu đặt trên bàn học reo lên, cầm máy bằng bàn tay dính đầy keo và cát màu, nhóc phát hiện người gọi tới là Diệp Phi.

Sau khi nhận cuộc gọi đầu bên kia Diệp Phi phấn khích : “Hôm nay cậu gặp được mama sao? Cậu nói cuối tuần này mới gặp mà, sao sớm vậy?”

Bánh Đậu nhúc nhích mông nhỏ : “Gặp rồi! Từ ngày hôm qua kia!”

Diệp Phi : “Wow! Thật hả? Ông ấy đối xử với cậu có tốt không? Có thích cậu hay không? Mua quà cho cậu chứ?”

Bánh Đậu hừ một tiếng, đối với việc Diệp Phi hỏi tặng quà thì lãng đi : “Hôm qua tình cờ gặp mặt, trong khu trò chơi áh, đêm qua ông ấy còn ngủ chung với tớ đó! Đương nhiên là ông ấy phải thích tớ rồi!”

Diệp Phi nghi hoặc hỏi : “Ah, thế ông ấy chưa tặng quà cho cậu sao?”

Bánh Đậu cắn môi nhíu mày : “Đã nói là ngày hôm qua tình cờ gặp mặt mà! Cũng không phải ngày hẹn, mà không có quà thì cũng có liên quan gì đâu!” Dừng một chút : “Trưa hôm nay ông ấy còn làm bánh bích quy hình động vật nhỏ cho tớ ăn, rất ngon, thơm vô cùng, hồi trưa tớ không có ăn cơm, chỉ ăn bánh bích quy thôi!”

Trần Giác, ba của Diệp Phi, là một đầu bếp tay nghề rất cao, nhà hàng năm sao mời cũng chưa chắc nhận lời, bình thường ở nhà không có việc gì làm thì nấu đồ ăn ngon cho Diệp Phi, thằng nhỏ kia đã sớm đối với “Đồ ăn ngon” này nọ không còn cảm giác gì, thế nhưng khi nghe nói Bánh Đậu có thể xơi đồ ăn vặt mà không cần ăn cơm lại bắt đầu so đo đủ thứ.

Tụi con nít chính là như vậy, luôn thích có một cái gì đó đặc biệt để khoa trương, cho dù là bạn bè thân thiết cũng vẫn thích khoe khoang lẫn nhau, hy vọng người khác sẽ ghen tị với mình.

Bạn nhỏ Diệp Phi ghen tị vì nhóc con Bánh Đậu có thể xơi đồ ăn vặt thay cơm trưa, vì thế “tỏ ra hơn thua”, lập tức đáp lời : “Ma ma của cậu cho dù nấu ngon cỡ nào cũng không bằng ma ma của tớ đâu.”

Bánh Đậu mím môi, lạnh lùng nói : “Cúp đây! Hẹn gặp lại!”

Diệp Phi lập tức kêu lên : “Từ từ đã, ma ma cậu nấu ăn cũng ngon, nhưng ma ma tớ là đầu bếp mà, cậu biết rồi còn gì.”

Diệp Phi cho Bánh Đậu một bậc thang, nhóc con mới cảm thấy thư thái một chút.

Hai nhóc con nằm lì trong phòng mình ôm điện thoại tiếp tục tám.

Diệp Phi nói : “Ma ma cậu không mua quà cũng chẳng sao, ma ma tớ cũng ít khi mua lắm, nhưng mà ông ấy hay làm đồ ăn ngon cho tớ. Ah, đúng rồi, cậu có nói với ba ba của mình không? Chuyện đó đó.”

Ý Diệp Phi là chuyện mà hai nhóc thảo luận ở nhà trẻ trong mấy ngày nay, rằng nên làm như thế nào để khiến cho Lưu Hằng đá bạn trai của mình quay đầu theo đuổi ma ma của Bánh Đậu.

Bánh Đậu nói : “Ờ, tớ có nói rồi, ba ba đã đáp ứng là sẽ mang ông ấy trở lại.”

Diệp Phi hiếu kỳ hỏi : “A, vậy cậu biết trước kia vì sao bọn họ chia tay không? Biết rồi sao? Ba của cậu có nói cho nghe hay không?”

Tới lúc này Bánh Đậu cảm thấy có hơi tức giận, điều này vốn nhóc vô cùng muốn biết, có điều mới hồi chiều đã hứa với Lưu Hằng sau này sẽ không hỏi bất cứ người nào về chuyện đó, nên nhóc cho rằng có khả năng đời này mình cũng không thể biết được. Đương nhiên, trẻ con đối với hai từ cả đời kỳ thật cũng không có nhiều khái niệm lắm.

Bánh Đậu rầu rĩ đáp : “Không biết, hồi chiều tớ đã đáp ứng với ba ba là về sau không hỏi chuyện này, ông ấy mới mang ma ma trở về.” Dừng một chút, nhóc con bắt đầu biện giải cho chính mình : “Kỳ thật có biết cũng vậy thôi, đã qua lâu như vậy, chắc chắn là do tình cảm không tốt cho nên mới chia tay, nhưng mà tớ cảm thấy ba ba của tớ coi vậy chứ vẫn còn rất thích ông ấy.”

Diệp Phi : “Sao cậu biết?”

Bánh Đậu : “Tớ nói cho cậu biết, tớ rất nhiều lần thấy ba ba nhìn trộm ông ấy, mà còn nhìn thật lâu nữa kìa. Hơn nữa hồi sáng nay lúc ma ma làm bánh bích quy tớ cũng trông thấy ba ba đứng bên ngoài len lén nhìn.”

“Àh!” Diệp Phi cảm khái : “Đúng ! Đúng ! ! Ba của tớ cũng vậy, ông ấy cũng giống y luôn, hay nhìn lén mẹ của tớ! Đặc biệt sau khi cãi nhau, lúc mẹ của tớ không vui chẳng thèm để ý tới, hơn nữa ba của tớ còn hay nhìn lén khi mẹ tớ tắm nữa! !”

Bánh Đậu có hơi do dự nói : “Tớ muốn ma ma nhanh chóng về nhà, bây giờ ông ấy vẫn ở bên ngoài. Cậu nói thử xem tớ phải làm như thế nào mới kiến ông ấy nhanh chóng trở về?”

Diệp Phi ở đầu bên kia trầm mặc vài giây, kỳ thật hoàn cảnh của nhóc và Bánh Đậu rất giống nhau, khi còn bé xíu nhóc cũng không có ma ma chỉ có ba ba, mãi đến lúc đi nhà trẻ ma ma mới trở về, vì thế trên phương diện này nhóc và Bánh Đậu có chung một cảnh ngộ, cũng thật sự hiểu tâm trạng và tình cảm của Bánh Đậu.

Diệp Phi đặc biệt nghiêm túc, giống như lời nói và việc làm của mình là khuôn mẫu, muốn đem những điều tâm đắc của mình truyền thụ cho Bánh Đậu : “Tớ đã nói với cậu rồi, không thể chờ ba ba cậu mang người trở về ! Người lớn mà nhất là đàn ông đều không thể tin cậy được ! ! Ba của tớ lúc trước chính là như vậy, ông ấy bận rộn công việc làm ăn, vội đến rối tinh rối mù, cho nên cậu phải tạo cơ hội cho họ! ! Đúng! Phải tạo cơ hội!”

“Cơ hội gì?” Bánh Đậu mở to mắt vô cùng nghiêm túc lắng nghe, tay không tự giác cào cào một góc bàn học : “Nói mau đi!”

Diệp Phi : “Cậu phải tạo cơ hội cho ba ba cùng ma ma mới được! ! Làm sao cho bọn họ gặp mặt nhau nhiều một chút! Trước kia tình cảm của hai người không tốt phải không? Không sao, ba của tớ thường xuyên bị mẹ đấm, mẹ của tớ rất ghét ba, nói là toàn thân ổng đều toát ra mùi tiền, ngoài ra thì chẳng có gì cả. Hồi còn bé sức khỏe tớ không tốt, thường hay sinh bệnh, ba mẹ thường xuyên ở cùng nhau để chăm sóc tớ, thời gian dài liền nảy sinh tình cảm, kết quả như cậu thấy đó, hiện tại cả nhà ba người sống cùng với nhau.”

“. . .” Bánh Đậu nhịn không được nhíu mày, khi còn bé Lưu Hằng luôn tắm cho nhóc bằng nước lạnh hoặc là dẫn đi bơi, nhóc con thân thể cao lớn sức khỏe cũng tốt, cơ hồ chưa bao giờ phát bệnh đến phải đi bệnh viện, nhóc cảm thấy chủ ý của Diệp Phi rất hay, có điều không thể áp dụng.

Bánh Đậu nói suy nghĩ trong lòng cho Diệp Phi nghe, Diệp Phi lại tiếp : “Cậu là đồ ngốc à! Cậu làm bộ bị bệnh không được sao? Đau bụng đau đầu toàn thân không thoải mái, giả vờ bị bệnh cũng không được sao?”

Bánh Đậu : “. . .” Hình như đúng là mình sẽ không làm được.

Điều này cũng khó trách, khi còn bé Diệp Phi sinh non nên thường hay bị bệnh, thể trạng yếu ớt dáng vẻ ốm nhom, khuôn mặt đỏ rực vì sốt đôi mắt ngập nước vùi đầu trong ngực người lớn, ai thấy cũng đau lòng và yêu thương.

Mà Bánh Đậu thì. . . Thân thể tốt, không sinh bệnh, bộ dạng tuy rằng cũng dễ nhìn điển trai, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn luôn lạnh lùng, người khác đùa giỡn với nhóc, nhóc cầm món đồ chơi còn mắt thì trừng lên, nếu người ta vẫn tiếp tục trò đùa, nhóc sẽ lạnh lùng buông ra hai chữ — Biến đi!

Bánh Đậu đột nhiên cảm thấy rất hối hận, tại sao mình không giả bộ bệnh được. . .

Diệp Phi cũng hết cách, nghĩ nghĩ, rồi nói : “Như vậy đi, tớ sẽ giúp cậu dò hỏi ba ba của mình, xem ông ấy đã làm như thế nào để mang mẹ của tớ trở về.”

“Được rồi.” Tựa hồ cũng chỉ có thể như vậy.

Sau khi cúp điện thoại Bánh Đậu tiếp tục làm tranh cát, chỉ còn lại một điểm cuối cùng là xong. Nhưng trong lòng Bánh Đậu lại cứ luẩn quẩn với đề nghị của Diệp Phi — Tạo ra cơ hội gặp mặt.

Nhóc con nắm chặt tay nhỏ, nó cảm thấy mình nhất định phải làm một cái gì đó! Nhóc cũng hiểu được ba ba mình không đáng tin cậy!

Lưu Hằng dành cả buổi chiều để xử lý hết công việc tồn đọng rồi mở máy tính ra, mở file chứa tư liệu về việc Vương Ân Thành mang thai hộ vào năm đó, anh nghĩ mình cũng nên hiểu biết thêm về mọi chuyện đã qua của Vương Ân Thành.

Lưu Hằng xem xét hòm thư, nhận thấy có vài email riêng tư, trong đó đính kèm theo một văn kiện bí mật.

Lưu Hằng mở ra, email tiêu đề là — Tư liệu của tổ chức. Anh nhấn nút, chờ máy tính mở văn kiện kia ra.

Sau khi Lưu Hằng nhìn thấy dòng mở đầu của văn kiện, vốn đang trong tư thế ngồi dựa lưng vào ghế, anh lập tức ngồi thẳng lại, trong mắt mang theo sự khiếp sợ và khó tin.

Anh nhấn chuột kéo xuống, cổ họng tắc nghẹn, tay đột nhiên run lên.

Phần thứ nhất của văn kiện là thông tin cơ bản của việc mang thai hộ, bao gồm tên, giới tính, chiều cao, trọng lượng, bối cảnh gia đình, bằng cấp, tình trạng sức khỏe, có cả ảnh chụp.

Nhưng mà vừa mới mở tư liệu ra ở ánh mắt đầu tiên Lưu Hằng lại nhìn thấy một tấm ảnh với khuôn mặt hoàn toàn xa lạ — Ảnh chụp đó, căn bản không phải là Vương Ân Thành!

Lưu Hằng cảm thấy không thể tin được, tưởng mình nhìn lầm, di chuột cẩn thận đọc hết thông tin cơ bản một lần.

Anh cau mày chậm rãi đọc từng chữ của bản thông tin, ánh sáng màn hình máy tính màu xanh phản chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị.

Sau khi xem xong anh nằm trên ghế sô pha, nhắm mắt lại từ từ tiêu hóa.

Theo Lưu Hằng thấy thì, cái này có thể chỉ là văn kiện giả, không, phải nói thật giả lẫn lộn trong mớ tư liệu này.

Ảnh chụp không phải là Vương Ân Thành, nhưng mà tên thì lại đúng là Vương Ân Thành không sai, chiều cao cân nặng thể tạng vừa nhìn thì biết tương xứng với Vương Ân Thành, mặt khác Lưu Hằng không có cách nào xác định cái nào thật cái nào giả, tạm thời anh không nhận xét gì.

Tên thì đúng mà ảnh chụp lại là một người đàn ông khác là sao? ! Lưu Hằng mở to mắt ngồi lên, sau khi bình ổn cảm xúc bắt đầu dùng lý trí nghiền ngẫm các vấn đề trong tư liệu.

Tư liệu gồm có mấy phần, thông tin ban đầu cơ bản chỉ là khái quát, sau đó mới đến phần cụ thể.

Trong đó có bối cảnh gia đình của Vương Ân Thành, Vương Ân Thành là người N thị, mồ côi cha, trước kia mẹ ruột của cậu bị chứng trầm cảm cùng bệnh tâm thần rất nghiêm trọng, vào năm Vương Ân Thành thi lên đại học thì nhảy lầu tự sát, cha của Vương Ân Thành là thuỷ thủ, qua đời vì tai nạn lao động, không tìm thấy xác. Vương Ân Thành học ở trường quê, sau đó thi đậu vào khoa ngữ văn của trường đại học tổng hợp ở S thị, thành tích rất xuất sắc. Điều kiện gia đình của Vương Ân Thành có thể nói là bình thường, thậm chí có thể nói là rất đáng thất vọng.

Cha của Vương Ân Thành là thuỷ thủ, quanh năm lênh đênh trên biển, tiền lương không cao lại còn nghiện rượu thậm chí dính vào cả cờ bạc, tiền bạc thiếu thốn thì quay qua đánh đập vợ con. Còn mẹ là con của một đôi nhà giáo dạy trung học cơ sở tại S thị, môn địa lý, ngoại hình rất xinh đẹp, trong tư liệu thậm chí còn có một tấm ảnh, nhìn vào có thể thấy Vương Ân Thành có nét hao hao.

Trong tư liệu viết mẹ Vương có một thời gian dài không vừa lòng với đời sống tình cảm, trước đó bà đã có bạn trai, sau khi hai người chia tay thì được người ta mai mối cho cha của Vương Ân Thành. Tình cảm của hai vợ chồng không tốt, ông thì rượu chè cờ bạc, bà lại trang điểm thật đậm rồi đến quán karaoke khiêu vũ hát hò, bởi vì lớn lên trong một gia đình không hòa thuận, cho nên từ nhỏ tính cách cậu lầm lì không ưa giao thiệp.

Nhà bọn họ thân thích không nhiều, ông bà ngoại đều là giáo viên, còn cha vì gốc gác là bần nông, thế nên anh chị em bên nội hiếm khi lui tới, nhất là khi cha Vương Ân Thành chết trên biển và để lại một món nợ. Sau này nợ nần trên cơ bản đã được giải quyết, nhờ mẹ của Vương Ân Thành nghỉ việc đi làm tình nhân được bao dưỡng.

Đọc đến đây chân mày Lưu Hằng cau lại, trong lòng rất khó chịu, nhưng vẫn đọc tiếp.

Vương Ân Thành mồ côi cha năm lên mười, cậu sống với một người mẹ khiến người ta thán phục, được bao nuôi năm năm, mà người bao dưỡng lại là mối tình đầu năm đó, lúc ấy người đàn ông này đã kết hôn, thậm chí con còn lớn hơn Vương Ân Thành mấy tuổi.

Sau khi kéo dài mối quan hệ trong năm năm, người đàn ông kia đưa gia đình xuất ngoại di dân, hai người cắt đứt quan hệ, cũng từ lúc đó tinh thần của mẹ Vương bắt đầu bất thường, và bà chỉ gắng gượng đến năm Vương Ân Thành lên đại học.

Sau phần bối cảnh gia đình là những thông tin về Vương Ân Thành, bằng cấp từ nhà trẻ, tiểu học, sơ trung, trung học, đại học. . . Tầm mắt Lưu Hằng dừng lại ở tên của trường đại học, cảm thấy nhìn rất quen mắt, đột nhiên nhớ tới dường như Chu Dịch An cũng tốt nghiệp ở cái trường kia, có điều hai người không cùng khóa.

Lưu Hằng đọc lại tỉ mỉ tư liệu một lần nữa, cuối cùng xem đến nguyên nhân cậu mang thai hộ, được chia làm hai phần, đầu tiên là lí do, thứ hai là đánh giá kết quả của tổ chức, trên đó chỉ ghi một dòng duy nhất — Đủ điều kiện, phù hợp với việc mang thai, đã xác nhận.

Lưu Hằng lại nhấn chuột kéo lên trên, xem nguyên nhân, miêu tả hùng hồn lưu loát tính cách của Vương Ân Thành và cuộc sống không như ý, mấy trăm từ nhưng không có cái nào là trọng điểm, Lưu Hằng nhíu mày kiên nhẫn xem tiếp, mới nhìn thấy lý do mà anh muốn tìm, giống như một bài văn bình luận đơn giản — Điều kiện gia đình khó khăn, lúc còn đại học cùng bạn bè hùn hạp làm ăn bị lừa gạt nên mắc nợ, hơn ba trăm vạn.

Phần cuối cùng của tư liệu nói về việc sau khi mang thai thành công, cũng giống như những gì anh đã biết, tổ chức nhận ủy thác tổng cộng là bảy trăm vạn, tiền môi giới phí phục vụ cộng thêm điều khoản giữ bí mật hết một trăm năm mươi mấy vạn, tiền còn lại đều đưa hết cho Vương Ân Thành, nhưng mà sau đó, tổ chức còn điều tra được một chuyện, cũng viết vào hồ sơ .

Ba trăm vạn dùng để trả nợ, còn lại bởi vì một ít nguyên nhân đều bị lừa hết.

. . .

Lưu Hằng đọc xong hết tư liệu mất khoảng nửa giờ, thật giả rất khó phân biệt. Sở dĩ biết tư liệu có vấn đề, một mặt là bởi vì tấm ảnh chụp, mặt khác là bởi vì dựa theo hiểu biết của Lưu Hằng đối với Vương Ân Thành hiện nay, Vương Ân Thành là một người thông minh, sẽ không tùy tiện bị người ta lừa tiền, hơn nữa cũng vẫn theo nhận thức của Lưu Hằng, cho dù Vương Ân Thành có túng tiền cũng tuyệt đối sẽ không lấy lý do đó mà vào lúc đang học đại học lại đi mang thai thuê sinh em bé để kiếm tiền.

Tư liệu có vấn đề. Lưu Hằng không phải là đồ ngốc, anh ở trên thương trường lăn lộn nhiều năm như vậy, đâu là thực đâu là giả anh nhận ra rất rõ ràng, khẳng định Vương Ân Thành có lý do để đẻ thuê, nhưng tuyệt đối không phải là lý do này.

Nhưng anh lại muốn biết ai đã giúp Vương Ân Thành làm một phần tư liệu thật thật giả giả khó có thể nhận ra như vậy? Lưu Hằng xem lại tư liệu một lần nữa, anh cảm thấy thông tin về gia cảnh, phần này là sự thật, nhưng nguyên nhân đẻ thuê sau đó lại bị người ta cố ý giấu đi, tựa hồ không muốn cho người khác biết lý do chính xác.

Là chính Vương Ân Thành thay đổi tư liệu? Không, Lưu Hằng ngay lập tức tự phủ định đáp án, không có khả năng, Vương Ân Thành nếu đã dám đẻ thuê sau đó cũng dám nhận con, đã nói lên bản thân cậu không có gì phải che dấu người khác. Nếu như là người khác giúp Vương Ân Thành lấp liếm chuyện này, vậy thì chỉ có hai nguyên nhân, nếu không phải là để bảo vệ Vương Ân Thành, thì chính là việc Vương Ân Thành đẻ thuê và người đó có quan hệ.

Lưu Hằng gọi một cú điện thoại, năm đó tìm người đẻ thuê không phải do anh tự mình liên hệ với tổ chức, mà là thông qua một người trung gian, người kia là bà con xa với Lưu Hằng, hai người chung trường đại học ở nước ngoài, quan hệ cũng không tồi.

Lưu Hằng nói cho người kia suy luận của chính mình, đầu bên kia trầm ngâm một lúc rồi nói : “Tôi hiểu rồi, bây giờ tôi đang ở nước ngoài du lịch, nếu anh không vội, chờ tôi về nước sẽ giúp anh hỏi thăm chuyện này.”

“Cám ơn.”

Lưu Hằng vốn là chỉ là muốn hiểu biết thêm một chút bối cảnh của Vương Ân Thành, lý do mà cậu đi đẻ thuê quả thật khiến anh tò mò. Nhưng Lưu Hằng không phải là người ưa rắc rối, cho dù bối cảnh gia đình của Vương Ân Thành không được sạch sẽ cũng chẳng thành vấn đề gì, dù gì cũng đã trôi qua sáu năm, có ai lại không tiến về phía trước.

Nhưng mà hiện giờ Lưu Hằng lại cảm thấy hình như mình đã vạch trần một góc của bí mật, nếu muốn phong tỏa bí mật này một lần nữa, tuyệt đối là không còn khả năng.

Kỳ thật Lưu Hằng đã nghĩ đúng, mặc dù sáu năm đó với Vương Ân Thành là một bí mật, không muốn bị người khác biết đến, nhưng mà bản thân cậu lại rất thản nhiên, hờ hững đối mặt với quá khứ của mình nhiều năm về trước. Nhưng mà sau đó đã có người lặng lẽ vì Vương Ân Thành chuẩn bị không ít, giống như thay Vương Ân Thành xoa thuốc mỡ lên vết sẹo quá khứ vậy, hy vọng vết sẹo kia có thể khôi phục bằng phẳng như trước, hy vọng cuộc đời của cậu cứ thế tiến về phía trước, mặc cho có gặp gió mưa bão táp.

Buổi tối Lý Quyên gọi điện thoại cho Vương Ân Thành, hẹn cậu đi ăn cơm, lúc trưa cô đã gọi một lần, nói là khi mình đi làm từ thiện có quen với một người đàn ông, cũng là gay, hiện nay độc thân, cuộc sống đơn giản kiếm tiền cũng nhiều, muốn giới thiệu cho Vương Ân Thành.

Lúc ấy Vương Ân Thành đã cự tuyệt, vô cùng lạnh nhạt nói không thích, mà cũng không cần phải làm vậy.

Lý Quyên lúc ấy gấp muốn chết, nghĩ thầm ừ thì cậu cảm thấy không cần thiết, nhưng lão Lưu miệng rộng kia thế nhưng đã nói chuyện năm đó với Chu Dịch An rồi! Cô lo lắng Chu Dịch An không biết tự trọng chạy đi tìm Vương Ân Thành ôn lại tình cũ hay gì gì đó. Hơn nữa lần trước tại nhà trẻ cô trông thấy một đứa bé nhìn giống hệt Vương Ân Thành, Lý Quyên liền lo lắng Vương Ân Thành sẽ bị chuyện quá khứ tổn thương một lần nữa.

Nói đến cùng, thì Lý Quyên là một người bạn đã vì Vương Ân Thành mà tổn hao rất nhiều tâm lực.

Lý Quyên không cam lòng, buổi tối lại gọi cho Vương Ân Thành, hai người hẹn gặp nhau ở nhà hàng ăn cơm lần trước.

Vương Ân Thành đến đúng giờ, sau khi mang thức ăn lên Lý Quyên cũng không quanh co lòng vòng : “Người đàn ông kia thật sự rất tốt ! Cao lớn đẹp trai, công việc ngon lành, quan trọng nhất là cuộc sống đơn giản, hắn đã come out cùng người trong nhà, hiện tại muốn tìm một người để sống cả đời, trong nước không cho kết hôn, hắn muốn xuất ngoại lấy giấy chứng nhận !”

Vương Ân Thành nhìn cô, nhịn không được mỉm cười, cậu cảm thấy Lý Quyên đặc biệt quan tâm đến chuyện của mình, thật giống như bà mẹ chưa gả được con gái đi : “Em đã nói là không cần rồi mà, tạm thời em không nghĩ đến chuyện tình cảm.” Tất cả lấy con trai làm đầu.

Lý Quyên sớm đã chuẩn bị những lời khuyên nhủ : “Cậu thật sự không xem xét lại sao? Nếu không cậu gặp mặt trước được không? Dù sao nhìn mặt cũng chẳng thiệt thòi gì, làm bạn cũng tốt mà, đâu mất đi miếng thịt nào.”

Vương Ân Thành : “Không, em mới vào làm việc chỗ lão Lưu không bao lâu, trước không muốn mất nhiều thời gian cho chuyện này.”

Lý Quyên vừa nghe hai chữ lão Lưu liền tức giận, còn không phải bởi vì cái lão mập mạp kia nhiều chuyện nói cho Chu Dịch An nghe sao.

Lý Quyên nói : “Vì sao? Bởi vì công việc sao? Không ảnh hưởng gì, trong công việc dù sao cũng có lão Lưu giúp đỡ, cậu đừng lo lắng, gặp mặt một lần đi? Chị sắp xếp thời gian cho hai người, được không?”

Vương Ân Thành vẫn lắc đầu.

Lý Quyên thấy khuyên bảo không có tác dụng, nghĩ nghĩ thôi thì vẫn nên ăn cơm trước, hai người bắt đầu ăn cơm, Lý Quyên là một người phụ nữ nội trợ, không để bụng chuyện gì bắt đầu cùng bạn thân tán gẫu về con trai của mình. Tâng bốc con mình thực thông minh, học cái gì cũng nhanh, kể chuyện cho nó nghe chỉ một lần liền nhớ rõ, hơn nữa có thể kể lại từ đầu tới đuôi. Còn nói kỳ thật con mình cũng rất nghịch ngợm, trong nhà trẻ có một cậu bạn thân, hay lén mang đồ ăn vặt trong nhà đem cho bạn nhỏ kia, có đôi khi mua đồ chơi chỉ có một món còn giận dỗi, đòi mua hai cái.

Vương Ân Thành kiên nhẫn ngồi nghe, khóe miệng vương nụ cười nhạt, trong lòng bất giác nhớ tới Bánh Đậu, nghĩ đứa bé kia lúc mới vừa đi nhà trẻ cũng như vậy sao? Có thông minh giống con trai của Lý Quyên hay không? Có bướng bỉnh không? Có phải cũng thích lén mang đồ ăn vặt cho bạn bè hay không?

Lý Quyên đang nói say sưa đột nhiên phát hiện bên môi Vương Ân Thành thoáng ý cười nồng hậu, như thể nghe người khác kể chuyện con cái thú vị lắm, cô là một phụ nữ lại có một đứa con trai, tình mẹ bao la, có thể nhận ra khác biệt giữa người có và không có con. Sự tươi cười bên môi của Vương Ân Thành khiến chân mày Lý Quyên cau lại, trong lòng đột nhiên hoảng sợ, cảm thấy Vương Ân Thành dường như đối với đề tài con cái rất hứng thú.

Lý Quyên chậm rãi thoát ra khỏi đề tài con cái, vừa ăn vừa nói qua chuyện khác, quả nhiên phát hiện nét tươi cười bên môi Vương Ân Thành phai nhạt đi, biểu cảm giống như bình thường, vẻ mặt không chuyên chú như vừa rồi.

Một bữa cơm ăn xong, hai người tính tiền rồi về nhà, chậm rãi đi dạo ven đường, thật giống như năm đó, khi bọn họ còn ở trường đại học.

Lý Quyên nghiêng đầu nhìn Vương Ân Thành, ban đêm dưới ánh đèn, gương mặt Vương Ân Thành tựa hồ chẳng có gì thay đổi, lãnh đạm an tĩnh, tuấn tú xinh đẹp, cô nghĩ đến biểu cảm của Vương Ân Thành vừa mới nãy lúc ăn cơm khi nói tới đề tài con cái, buồn bã nói : “Thành tử, cậu nói cho chị biết, có phải cậu rất nhớ đứa bé kia hay không?”

Vương Ân Thành sửng sốt, nghiêng đầu nhìn cô, dừng bước lại, hai người nhìn nhau trong bóng tối nhấp nháy ánh đèn xe, tựa hồ có thể thấy rõ ý nghĩ trong mắt đối phương, làm bạn nhiều năm như vậy, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể biết được trong lòng đối phương đang nghĩ gì.

Trong lòng Lý Quyên run rẩy, vì Vương Ân Thành mà cảm thấy bất bình : “Cậu là đồ ngốc sao? Cậu là một người đàn ông trưởng thành chẳng lẽ không bỏ xuống được một chuyện đã qua lâu như vậy? Cậu cũng đâu phải phải là đàn bà! Làm gì mà tràn trề tình thương của mẹ như vậy hả?”

Vương Ân Thành nhìn cô : “Không chỉ có phụ nữ mới thích con nít, lão Lưu yêu thương Lưu Kế, chắc chắn không thua gì chị, chỉ có điều đàn ông không biểu hiện ra ngoài mà thôi.”

Lý Quyên ngẩn người, tiếp tục nói : “Thành tử cậu đừng thế nữa, đã sáu năm rồi, cậu còn nghĩ nhiều như vậy làm gì? Người ủy thác kia khẳng định rất có tiền, sẽ không để con của cậu thiệt thòi, hơn nữa chắc chắn sẽ không cho cậu nhìn con. Cậu đừng nghĩ tới đứa bé kia nữa được không? Có nghĩ cũng vô dụng thôi! Cậu phải hướng về phía trước! Ngày tháng vẫn cứ trôi qua mà, không phải sao?”

Vương Ân Thành rủ mắt nhìn cô, vốn không định nói sớm như vậy, nhưng có lẽ không giữ bí mật lâu hơn nữa rồi : “Kỳ thật, em đã gặp đứa bé kia rồi.”

Ven đường có ánh đèn xe chợt lóe, Lý Quyên nhìn Vương Ân Thành, hoảng hốt lẩm bẩm : “Cái gì?”

. : .

Advertisements

8 thoughts on “[Chương 29] Đại dựng phu

  1. hố hố mọi chuyện đnag diễn biên tốt đep, mà 2 cái đầu nhỏ kia đúng là ……….co khi nhờ Bánh Đậu mà anh mới ở bên nhau không biêt chừng :)

✿◕ ‿ ◕✿ Show Us Your Precious Love

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s