[Chương 14+15] Có một tên mặt than khép kín yêu em

[Chương 14+15] Có một tên mặt than khép kín yêu em

. : .

c h ư ơ n g 1 4

“. . .” Xem một bản.

“. . .” Lại xem tiếp một bản khác.

Tại sao mình lại có cái cảm giác đang xem thông tin để đi hẹn hò thế nhỉ? Mạnh Hạ để mớ hồ sơ giới thiệu vắn tắt lên bàn, bản thứ nhất, là một đại thúc, có điều bạn đã gặp qua một ông chú lớn tuổi như vậy đến phỏng vấn làm nhân viên vệ sinh sao? Bản thứ hai là một thực tập sinh, nhưng mà please, đây chẳng phải bộ phận quảng cáo ngưu lang, ngươi không cần trong bản giới thiệu vắn tắt nói rằng mình rất am hiểu việc giao thiệp với đàn ông được không? Ngươi viết sai chính tả phải không? Không phải giao thiệp mà là quấy rối chứ gì? Rốt cuộc chỉ có bản thứ ba là tương đối bình thường một chút, có điều tại sao một bản tóm lược đáng yêu nữ tính như vậy trên phần giới tính lại ghi là ”nam” vậy trời?

Quả nhiên là vật họp theo loài, quái nhân Quý Lương Mạc này mở công ty hấp dẫn tới một đám người lập dị, Mạnh Hạ vừa nghĩ vừa liếc nhìn về phía Quý Lương Mạc.

Quý Lương Mạc buông văn kiện xuống nhìn Mạnh Hạ, sau đó Mạnh Hạ nhe răng với Quý Lương Mạc, Quý Lương Mạc bèn đi tới, đến trước bàn làm việc của Mạnh Hạ dừng lại khom lưng hôn lên môi Mạnh Hạ.

“. . .” Mạnh Hạ đẩy Quý Lương Mạc ra : “Anh làm gì vậy?”

“Chẳng phải em muốn hôn sao?”

“. . .” Hồi nào chứ?

“Biểu hiện vừa mới rồi của em chính là ý này.”

“. . . Anh đã từng gặp qua trường hợp nhếch miệng nhe răng như vậy là muốn hôn sao? ? ?” Mạnh Hạ trừng mắt nhìn Quý Lương Mạc cầm văn kiện lên bỏ đi.

. : .

“. . .” Mạnh Hạ nhìn ông chú đang ngồi trước mắt này, cố gắng muốn rút tay về, kết quả ông chú mỉm cười : “Cậu không cần sợ, ta thích phụ nữ.”

“. . .” Thế thì chú cũng đâu cần nói lời này lúc đang sờ tay của tôi chứ! Mạnh Hạ rút tay về : “Ha ha, chú là bác sĩ khoa sản, tại sao lại muốn tới công ty của chúng tôi xin làm nhân viên vệ sinh?”

Ông chú cười nheo đuôi mắt nhìn quyến rũ : “Cậu đoán đi.”

Đoán cái con khỉ! ! ! Mạnh Hạ nắm chặt mép bàn cố gắng nhịn xuống ý muốn hất nó lên : “Tôi không ngại kêu người kế tiếp.”

“. . .” Ông chú không nói gì, Mạnh Hạ đang đắc ý vì mình rốt cục có thể khiến cho ông chú này im lặng, kết quả đại thúc chợt phì cười : “Cậu thực biết đùa, tôi thích cậu rồi đấy, tên nhóc kia.”

“. . .”

Vị thứ hai vào phỏng vấn giống y như lời ghi trên bản sơ yếu lý lịch, thật sự rất am hiểu việc quấy rối đàn ông, không! Là giao thiệp mới đúng. Mạnh Hạ ngước cằm lên khi chịu không nổi ý vừa chợt nghĩ thoáng qua là đã muốn ói : Cậu sao lại không đi quấy rối ông chú kia ! ! ! Rõ ràng hai người xứng đôi như vậy kia mà ! ! !

Người thứ ba mới vừa đi vào phỏng vấn thì đã lên tiếng : “Tôi tên là Quý Lương Thần.”

Cái tên này. . . Không phải muốn nói cho tôi nghe đây chính là anh trai của Quý Lương Mạc chứ? Mạnh Hạ nhìn tên đàn ông mặc bộ đầm liền trông kì dị đang đứng trước mặt.

Quý Lương Thần có vẻ thẹn thùng cúi đầu : “Nếu anh cứ nhìn người ta như vậy, người ta sẽ mắc cỡ đó.”

“. . .” Người này chắc không phải là anh trai của Quý Lương Mạc đâu nhỉ?

Đang lúc Mạnh Hạ vô cùng rối rắm, Quý Lương Mạc mở cửa đi vào, sau đó. . . Sau đó cậu liền trông thấy Quý Lương Thần mặc váy liền áo chân mang giày cao gót năm phân nhào vào trong lòng Quý Lương Mạc : “Anh ~ “

“Đây là em trai của anh hả?” Mạnh Hạ sau khi nói xong thì trừng lớn mắt : “Em trai của anh? ? ?”

Quý Lương Mạc gật gật đầu : “Ừ.”

Quý Lương Thần ôm cổ Quý Lương Mạc cố ý nũng nịu : “Anh ~ Có vui không? Em biết mình mà tới đây phỏng vấn sẽ cho anh một bất ngờ thật lớn.”

Mạnh Hạ không muốn thừa nhận, rằng mình đang ghen tị, hơn nữa còn ghen với em trai có phong cách kì lạ của mặt than Quý Lương Mạc, vì thế Mạnh Hạ cầm văn kiện rời đi, cậu không muốn nhìn thấy cảnh huynh từ đệ hiếu, được rồi, thật ra câu gốc của nó chính là mẫu từ tử hiếu.

Khiến cho Mạnh Hạ buồn bực chính là — Quý Lương Mạc vậy mà không đi theo mình. Cho nên Mạnh Hạ một mình trở lại phòng làm việc sinh ra hờn dỗi: “Quả nhiên, mặt than là đồ đáng ghét nhất quả đất.”

“Nhóc cưng ~ “

Mạnh Hạ bị cái kiểu xưng hô này làm nổi da gà, kinh hoảng nhìn về phía ông chú vừa xuất hiện trong văn phòng : “Sao chú lại vào đây?”

Đại thúc cười cười đi tới : “Tôi tới là định hỏi cậu, có phải cậu cảm thấy tôi và tên am hiểu giao thiệp với đàn ông hợp nhau hay không?”

“. . .” Quả nhiên là các người đang quấy rối đúng không?

Ông chú chân thành nắm tay Mạnh Hạ : “Kỳ thật tôi và hắn là một đôi, nhưng tôi ấy mà, rất thích cảm giác hắn đuổi tôi chạy a.”

“. . .” Chú thật biến thái. Mạnh Hạ muốn rút tay về.

Ông chú ghé sát bên tai Mạnh Hạ nói : “Còn nữa, vừa nãy tôi nhìn thấy sếp của cậu đi về phía này, hiện tại hẳn là đã nhìn thấy dáng vẻ thân mật giữa tôi và cậu rồi.”

“! ! !” Mạnh Hạ quay đầu thì nhìn thấy Quý Lương Mạc đen mặt đứng ở cửa, lúc này ông chú còn đổ thêm dầu vào lửa gửi cho Mạnh Hạ một cái hôn gió : “Nhóc cưng, nhớ tới tìm tôi a ~ “

Mạnh Hạ lệ rơi đầy mặt, theo như trong sách thì hẳn là mình phải nói với Quý Lương Mạc : Hãy nghe em giải thích. . .

c h ư ơ n g 1 5

“Ha ha, thật là trùng hợp, anh cũng tới văn phòng a.”

Mạnh Hạ nói xong câu đó thì đã muốn cho mình một bạt tai, đúng là rác rưởi! Mình đang nói gì vậy? Đây vốn chính là văn phòng của Quý Lương Mạc mà! Tuy rằng nơi làm việc của thư kí cũng ở trong này.

“Em. . .” Mạnh Hạ muốn nói chuyện, có điều Quý Lương Mạc nghiêm mặt nhìn theo ông chú đang rời đi, sau đó xoay người nhìn về phía Mạnh Hạ khôi phục lại dáng vẻ bình thường, Quý Lương Mạc đi tới cầm bàn tay cậu mà ông chú vừa mới nắm : “Ông ấy là cậu của tôi, em không cần để ý tới.”

“. . .” Ai có thể nói cho mình biết, mấy người đến đây ngày hôm nay là loại nào a?

“Người phỏng vấn thứ hai là mợ của tôi.”

“. . . Hình như người đó là đàn ông.”

“Đúng.”

“. . .”

“Còn nữa, em trai tôi nói hôm nay tới là muốn gặp chị dâu.”

“. . .” Mạnh Hạ im lặng nuốt nước mắt : “Anh có thể cho em biết, nhà anh còn ai muốn tới nữa không?”

Quý Lương Mạc chăm chú suy nghĩ một chút rồi nói : “Cũng chỉ có mấy người đó biết anh đang theo đuổi em, nếu em muốn, tôi có thể dẫn em đi gặp mẹ.”

Mạnh Hạ ngay lập tức lắc đầu : “Không cần, anh thật khách khí.” Lúc này nên nói như vậy sao? Mạnh Hạ hoàn toàn không biết mình đang nói cái gì nữa, Quý Lương Mạc ôm Mạnh Hạ vào trong ngực : “Em không cần để ý, tôi thích em là đủ rồi.”

Được rồi, tuy rằng nét mặt của Quý Lương Mạc không có chút thay đổi nào khi nói ra lời này, nhưng mà Mạnh Hạ vẫn đỏ mặt : “Mấy người đó nói sao?”

“Bọn họ nói rất tốt.”

“. . . Có nhiêu đó thôi sao?”

“Ừ, vậy cũng đủ rồi.”

“Sao cũng được, dù sao em cũng chỉ sống với mình anh.” Mạnh Hạ nở nụ cười : “Ăn cơm được chưa, thiếu gia?”

. : .

Khi Mạnh Hạ đi ra khỏi công ty thì ngây ngẩn cả người, hốc mắt đỏ hồng nhìn người đứng phía trước, cuối cùng run rẩy kêu khẽ : “Mẹ. . .”

“Haiz.” Người phụ nữ gật gật đầu, Mạnh Hạ bước nhanh tới : “Sao mẹ lại đến đây?”

“Mẹ gọi điện hỏi Triệu Hiểu, nó nói con làm ở đây, mẹ bèn đứng chờ ở chỗ này.” Người phụ nữ nói xong đưa tay vuốt mặt Mạnh Hạ : “Con gầy quá.”

Mạnh Hạ hít hít mũi : “Ba thế nào rồi? Có khỏe không?”

“Haiz, ba của con đã lâu không còn giận nữa, vẫn luôn nhắc sao con không chịu về nhà, có cha mẹ nào nỡ giận con, vậy mà ở một mình bên ngoài bốn năm trời cũng không chịu thư từ gì cả.” Hà Thanh nói xong nước mắt rơi xuống.

Bốn năm trước Mạnh Hạ come out, vì Lý Nhiên, sau đó bị ba mẹ đuổi đi chưa quay về nhà lần nào, lúc này Hà Thanh nhìn về phía Quý Lương Mạc : “Đây không phải là người lúc trước đúng không?”

Mạnh Hạ gật gật đầu : “Con chia tay với hắn rồi, mẹ đây là Quý Lương Mạc.”

Quý Lương Mạc tiến lên nói với Hà Thanh : “Mẹ.”

“. . .”

“. . .”

Hà Thanh mất tự nhiên gật gật đầu : “. . . Ah, xin chào.”

Mạnh Hạ kéo tay Quý Lương Mạc : “Bộ anh định dọa mẹ em hả?”

Quý Lương Mạc lắc đầu : “Mẹ của em cũng chính là mẹ của tôi mà.”

“Được rồi. . . Anh kiềm chế chút đi, đừng làm cho mẹ em sợ.” Mạnh Hạ nói xong khoác tay Hà Thanh : “Mẹ ở đây chơi vài ngày, con xin nghỉ phép đi với mẹ.”

Hà Thanh nở nụ cười : “Không cần đâu, con trai của mẹ nuôi con kết hôn, mẹ lên để chúc mừng, thuận đường tới thăm con một lát, ba con bây giờ đang ở nhà của mẹ nuôi, buổi chiều phải quay về rồi.” Sau đó vỗ vỗ lên tay Mạnh Hạ : “Phải sống cho tốt vào, cậu nhóc này, nhìn không tồi, so với tên trước kia đáng tin cậy hơn, mẹ là người từng trải, nhìn người chuẩn lắm đấy, mẹ thấy đứa nhỏ này rất tốt, chỉ có điều không chịu cười, nhìn nghiêm túc quá đi mất.”

“. . .”

“Được rồi, có thời gian thì dẫn cậu ấy về nhà, ba con nói, chỉ cần con khỏe mạnh hạnh phúc, ông ấy không sao, còn cho con mang đối tượng về nhà nữa, chính là ngại mở lời thôi, mẹ đi đây.”

Mạnh Hạ gật gật đầu, sau khi đưa Hà Thanh lên xe xoay người nhìn Quý Lương Mạc : “Mẹ của em nói anh không chịu cười, nhìn quá nghiêm túc.”

Nếu không lầm, sau khi Mạnh Hạ nói xong câu đó rõ ràng nhìn thấy trên đầu Quý Lương Mạc có đám mây đen bay qua, vì thế bồi thêm một câu : “Mẹ em còn nói, có thời gian dẫn anh về nhà.”

“Ừ! Sẽ đi gặp cha mẹ vợ.” Quý Lương Mạc nghiêm túc gật đầu.

“. . . Tại sao anh không nói là đi gặp cha mẹ chồng hả?” Mạnh Hạ nhếch khóe miệng.

“Bởi vì tôi thích em trước.”

“. . . Có quan hệ gì sao?”

“Cho nên tôi là bên chủ động.”

“. . .”

. : .

Vũ Vũ nói ra suy nghĩ của mình : người nhà của mặt than, chẳng có ai bình thường cả (●__●)

Search trên google chữ cười nhăn răng nó ra hình này, có ai thấy là muốn hôn như anh Mạc hơm (゜▽゜;)

Advertisements

15 thoughts on “[Chương 14+15] Có một tên mặt than khép kín yêu em

✿◕ ‿ ◕✿ Show Us Your Precious Love

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s