[Chương 12+13] Có một tên mặt than khép kín yêu em

[Chương 12+13] Có một tên mặt than khép kín yêu em

. : .

c h ư ơ n g 1 2

Từ sau khi Mạnh Hạ xuất viện thì biểu hiện của Quý Lương Mạc rất không bình thường, chỉ cần Mạnh Hạ vào WC, Quý Lương Mạc lập tức đi theo, sau đó dưới ánh mắt hoảng sợ của Mạnh Hạ cứ bình tĩnh đứng ở trước cửa buồng vệ sinh, vì vậy từ lúc xuất viện tới giờ Mạnh Hạ chưa một lần được đi WC cho thoải mái.

“Quý Lương Mạc! Chúng ta ra ngoài một chút đi.” Mạnh Hạ ngồi đối diện với giường của Quý Lương Mạc nói.

Đổi lấy chính là một cái nhìn thoáng qua của Quý Lương Mạc, sau đó nằm xoay lưng lại.

“. . .” Nhưng khi Mạnh Hạ xuống giường, ngay lập tức Quý Lương Mạc đi theo, Mạnh Hạ chịu không nổi đóng cửa lại nhốt Quý Lương Mạc ở bên ngoài.

Triệu Hiểu đứng một bên cố gắng nén cười, cuối cùng chịu không nổi nữa vỗ vỗ vai Mạnh Hạ : “Hiện tại Quý Lương Mạc chính là phụ huynh của cậu.”

“Cậu mới là phụ huynh, cả nhà cậu là phụ huynh!” Mạnh Hạ trừng mắt liếc Triệu Hiểu.

Quý Lương Mạc nói hắn muốn chịu trách nhiệm với Mạnh Hạ, Triệu Hiểu ngay lập tức lấy cớ Mạnh Hạ bị thương cử động bất tiện, cho nên đóng gói đồ đạc của Mạnh Hạ đưa đến trước cửa nhà Quý Lương Mạc.

Mạnh Hạ ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách, ánh mắt vẫn dè chừng nhìn về hướng phòng ngủ, Triệu Hiểu vui vẻ : “Nhìn cậu như vậy giống như vợ của hắn ấy, hai người không phải thật sự có gì đấy chứ?”

“. . .” Mạnh Hạ thu hồi tầm mắt không thèm để ý tới Triệu Hiểu mà nhìn về phía Lạc Minh Văn : “Tôi đã luôn muốn hỏi anh, anh ấy sao lại trở thành như thế vậy?”

Lạc Minh Văn cũng không vội trả lời, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, sau khi trên màn hình hiện lên hai chữ Turn off mới ngẩng đầu rời mắt khỏi màn hình : “Hồi còn bé cậu ấy bị bảo mẫu ngược đãi, chú dì thường ở nước ngoài, Quý Lương Mạc vì việc học tập cần phải có hoàn cảnh ổn định cho nên vẫn ở trong nước, cho nên mới mời bảo mẫu, nhưng người kia thường hay đánh đập, còn dùng thuốc lá làm bỏng cậu ấy, tôi nhớ rõ, lần đó đi tìm cậu ấy, thấy bảo mẫu kia luống cuống dấu diếm cái gì đó, tôi cảm thấy bất an, vào phòng tìm hồi lâu cuối cùng mới thấy cậu ta ở trong tủ quần áo, dáng vẻ của cậu ấy. . . khiến người khác cảm thấy bức bối, toàn thân chẳng có chỗ nào lành lặng, cuộn mình trong tủ quần áo run lẩy bẩy.”

Lạc Minh Văn nói xong rút ra một điếu thuốc, vân vê trong tay một hồi lại bỏ trở lại : “Khoảng thời gian đó chỉ cần vừa nhìn thấy lửa thì cậu ấy sẽ ngay lập tức trốn vào tủ quần áo, sau đó chú và dì đưa cậu ấy ra nước ngoài, tình trạng của Quý Lương Mạc mới từ từ có cải thiện, chỉ là cậu ấy sợ tiếp xúc với người khác, vì vậy việc giao tiếp cũng trở nên khó khăn.”

“Cho nên anh ấy mới dựa vào sách vở mà nói chuyện với người khác?” Mạnh Hạ nhíu mày vẻ mặt khổ sở : “Có điều thái độ của anh ấy đối với tôi hiện nay quan hệ gì tới chuyện đó?”

Lạc Minh Văn gật gật đầu : “Ai bảo cậu lúc ở bệnh viện nói sau này khẳng định sẽ bị ám ảnh, cho nên cậu ấy cảm thấy cậu chắc chắn là gặp phải tình cảnh giống như mình, cậu muốn được quan tâm, tôi cảm thấy được, hẳn Quý Lương Mạc xem cậu là vợ, đừng thấy tên đó hiện tại quan tâm cậu hết lòng hết dạ như vậy, nói thật trước giờ tôi chưa thấy hắn đối đãi với ai tốt đến mức này đâu.”

Triệu Hiểu nở nụ cười : “Vậy là tốt rồi, cuối cùng thằng ngốc vừa bị tổn thương cũng đã có thể tìm được người đàn ông thực sự hiểu và quý trọng mình.”

“Triệu Hiểu. . .” Mạnh Hạ liếc xéo Triệu Hiểu một cái : “Cậu cho đây là chuyện dụ dỗ trẻ con đấy hả?”

“Tiểu Hạ, Quý Lương Mạc và Lý Nhiên, hai người khác nhau một trời một vực, nếu cậu không biết nắm chắc thì người hối hận sẽ là chính mình đó.” Triệu Hiểu nói : “Vậy cậu cứ tiếp tục kéo dài thời gian cùng Quý Lương Mạc đi, tớ và Lạc Minh Văn về trước.”

“Ừ, đi đi.”

Lạc Minh Văn cùng Triệu Hiểu đi rồi, Mạnh Hạ thở dài, nhìn thoáng qua phòng ngủ, nhận mệnh đi vào bếp làm chút đồ ăn, sau khi cậu bưng tất cả món ăn để lên bàn, mới đến phòng của Quý Lương Mạc, thấy Quý Lương Mạc đang ngồi trước bàn lục lọi sách vở, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Mạnh Hạ lại bước đến đưa tay vuốt ve khuôn mặt kia, sau đó bắt đầu nhào nặn, nghĩ muốn nhào nặn ra biểu cảm này nọ vân vân, kết quả ngay lúc cậu đang hăng say với khuôn mặt của Quý Lương Mạc, thì Quý Lương Mạc mở miệng : “Tôi có thể cười cho em xem.”

“. . .” Mạnh Hạ giật mình rụt tay lại : “Gì cơ? Àh . . . Đi ăn cơm thôi.”

Quý Lương Mạc bắt lấy bàn tay Mạnh Hạ đang rụt lại, dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay của Mạnh Hạ, cậu cũng không nói gì, thôi thì cứ mặc kệ hắn đi. Tiếp đó chợt nghe Quý Lương Mạc nói : “Sau này tôi sẽ ở bên cạnh em, nhất định không để em gặp chuyện xui xẻo nữa.”

“Đây cũng là trong sách dạy anh  nói hả?”

“Không! Sách nói phải để gạo nấu thành cơm.”

“. . .” Mạnh Hạ cười xấu hổ : “Ah, vậy. . . Ăn cơm thôi, có làm món cá om cà.”

“Ừ, tôi sẽ ăn hết.” Quý Lương Mạc nói.

Mạnh Hạ cảm thấy mình không thể khống chế nhịp tim được nữa, tiếng tim đập như sắp dìm chết mình, một Quý Lương Mạc như vậy. . . Mạnh Hạ nghiêng người về phía trước hôn lên môi Quý Lương Mạc, hắn ngây ngẩn cả người, lúc Mạnh Hạ định kết thúc nụ hôn, Quý Lương Mạc lại vòng tay siết lấy eo cậu, khiến nụ hôn của hai người thêm sâu.

Mạnh Hạ đỏ mặt che miệng mình lại, Quý Lương Mạc lại rất ung dung bước xuống giường, sau đó nắm tay Mạnh Hạ : “Đây là phép lịch sự, em hôn tôi, tôi hôn trả lễ.”

“. . .” Hôn theo phép lịch sự mà đưa đầu lưỡi vào sao? Trong sách có dạy vậy sao?

“Tôi đói bụng rồi.”

“. . . Àh, ăn cơm thôi.”

c h ư ơ n g 1 3

“Tại sao Quý tổng lâu như thế vẫn chưa đến công ty? Tôi nói này mọi chuyện của công ty đều giao cho tôi, áp lực rất lớn đó.”

Nghe được giọng nói oán giận của Trần Đông Kiệt ở đầu bên kia, Mạnh Hạ đành phải nói cho có lệ : “Àh. . . Chỉ là còn vướng một chút việc, anh yên tâm, chừng nào Quý tổng về chắc chắn sẽ cho anh nghỉ ngơi.”

“Muốn được vậy cũng phải do Quý tổng quyết định a, chỉ có cậu nói là được sao. . . Nhưng mà, cậu nhớ nói với Quý tổng đấy, đến lúc đó nếu Quý tổng không đồng ý, cậu phải lấy sắc dụ hắn.”

“. . .”

Sau khi Mạnh Hạ cúp điện thoại thì Quý Lương Mạc đi tới gần ôm cậu vào trong ngực khoan khoái nhắm hai mắt lại : “Quả nhiên được ôm ngủ vẫn là thoải mái nhất.”

“. . .” Mặt Mạnh Hạ đầy hắc tuyến : “Quý Lương Mạc, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút nhé.”

“Không đi.” Cự tuyệt hoàn toàn không có chút do dự nào.

“Em và anh ở trong nhà đã mấy ngày rồi hả? Anh tính thử xem, mỗi ngày em muốn đi mua thức ăn, thì anh giữ lại rồi kêu bọn Triệu Hiểu mang đến, em nói này . . . Quý Lương Mạc, em muốn lên mốc rồi.” Mạnh Hạ nói xong xăn tay áo mình lên : “Anh nhìn đi, mốc meo rồi này.”

“Không đi.” Vẫn từ chối không một chút do dự.

“. . .” Mạnh Hạ chui ra khỏi lồng ngực của Quý Lương Mạc : “Hôm nay em nhất định phải ra khỏi cửa, anh đợi ở nhà.”

“. . .” Mạnh Hạ vừa chuyển tầm mắt, sau đó chợt nghe Quý Lương Mạc nói : “Quá nhiều người.”

Được rồi, Mạnh Hạ mềm lòng, sau đó cầm tay Quý Lương Mạc : “Chẳng phải anh nói muốn ở bên em sao? Không có việc gì đâu, anh chỉ cần nói chuyện với em thôi, xem người ta như không khí là ổn thôi mà.”

Quý Lương Mạc nhìn Mạnh Hạ : “Em thật sự muốn đi sao?”

Mạnh Hạ do dự : “Cũng không hẳn vậy, có điều ở trong nhà nhiều ngày như vậy, thực sự em cảm thấy rất ngột ngạt.”

Quý Lương Mạc nắm tay Mạnh Hạ : “Vậy đi thôi.”

Mạnh Hạ lập tức nở nụ cười, kết quả nước mắt Quý Lương Mạc đột nhiên dâng tràn, cái cảm giác này, có phải gọi là tê tâm liệt phế không.

“. . .” Đi bộ trong hoa viên, vài lần Mạnh Hạ cố gắng rút tay ra khỏi tay của Quý Lương Mạc, nhưng cuối cùng đều vì cái nhìn của Quý Lương Mạc mà ngừng giãy dụa, hai người cứ huyên náo như vậy làm không biết mệt, cảm giác. . . Mạnh Hạ cảm thấy hồi còn đại học khi mình và Lý Nhiên yêu nhau cũng không có loại cảm giác này, thậm chí hoàn toàn không để ý đến ánh mắt quái lạ của những người xung quanh lúc nhìn thấy cậu và Quý Lương Mạc nắm tay nhau.

“Quý Lương Mạc.” Sau khi ngồi xuống ghế Mạnh Hạ nói : “Chuyện của Lý Nhiên, thật sự không có gì, vẫn luôn muốn giải thích, chuyện của bọn em làm liên lụy đến anh, thật sự có lỗi.”

Quý Lương Mạc không nói lời nào, nắm tay Mạnh Hạ thật chặt, Mạnh Hạ tiếp tục nói hết : “Kỳ thật em cảm thấy mình rất may mắn, ít nhất còn có thể gặp được anh.”

“Em đang bày tỏ sao?”

Mạnh Hạ không nhìn lầm, xung quanh Quý Lương Mạc đang nở đầy hoa hồng nhỏ : “Thế này giống bày tỏ sao?”

“Đó chính là bày tỏ.”

“. . . Được rồi, cho là vậy đi.”

Quý Lương Mạc ôm Mạnh Hạ, ghé vào tai cậu thì thầm : “Chúng ta sống cùng nhau đi.”

Vì vậy, hai người họ đã sống cùng nhau như điều kiện tiên quyết của việc hẹn hò, Mạnh Hạ nghĩ như thế nào cũng cảm thấy có gì đó không thích hợp, sau lại túm áo Quý Lương Mạc : “FML, vì sao các bước tiến hành của chúng ta lại ngược với người khác vậy? Bình thường chẳng phải là sau khi xác định mối quan hệ mới ở chung sao?”

Quý Lương Mạc giải thích cho Mạnh Hạ, dù sao cậu cũng đã ở trong nhà của hắn, cho nên bước này xem như thông qua, còn chuyện chính thức hẹn hò chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

Vì thế Mạnh Hạ thỏa hiệp, cậu cư nhiên cảm thấy Quý Lương Mạc nói thật có lý!

“Quý tổng, xem ra, ngài chính là tổ tông của tôi a.” Mạnh Hạ đi phía sau Quý Lương Mạc tiến vào công ty liền nhìn thấy Trần Đông Kiệt chật vật kêu to.

Trần Đông Kiệt sửa lại cà – vạt lệch qua một bên : “Mấy ngày nay tôi chưa về nhà, vợ tôi đang ầm ĩ đòi ly hôn, Quý tổng, ngài là một anh hùng, nhiều chuyện vụn vặt như vậy cư nhiên mỗi ngày đều làm rất lưu loát.”

“Ừ, cho nên không cần mong ước ngồi vào vị trí của tôi.” Quý Lương Mạc nói.

“. . .” Trần Đông Kiệt lau mồ hôi.

“. . .” Khóe mắt Mạnh Hạ khẽ nhếch lên, vừa mới rồi chắc là Quý Lương Mạc nói giỡn, có điều anh làm ơn đừng nói đùa với bộ mặt nghiêm túc như thế được không?

Đi theo vào văn phòng, Trần Đông Kiệt đưa ra một phần văn kiện : “Cái này là thông báo của công ty hai ngày trước, hôm nay đến phỏng vấn.”

“Giao cho cậu ấy làm đi.” Quý Lương Mạc chỉ chỉ Mạnh Hạ.

Mạnh Hạ lập tức nhìn về phía Trần Đông Kiệt : “Đưa cho tôi, mau lên!”

“. . .” Tại sao Trần Đông Kiệt lại có ảo tưởng Mạnh Hạ đang rất khao khát vậy kìa.

Sau khi cầm văn kiện Mạnh Hạ cười vô cùng sáng lạn : “Rốt cục cũng có việc mà làm, yêu quá đi mất!”

“Ừ.” Quý Lương Mạc vùi đầu trước bàn làm việc lên tiếng.

“. . .” Anh cũng không cần phải nói theo như vậy đâu, Mạnh Hạ đen mặt nhìn Quý Lương Mạc, sau đó tâm tình vô cùng tốt mở văn kiện ra xem.

. : .

12 thoughts on “[Chương 12+13] Có một tên mặt than khép kín yêu em

  1. chào chủ nhà ^^ nghe nhỏ bạn kể ta thấy truyện hay quá chừng nên zô coi thử, ko ngờ “nghiện” luôn ◕ ‿ ◕ vô cùng thik anh công
    mong chờ chap mới từng giây nha, thanks nàng rất nhiều!

    • mình thì cảm thấy từ đó đọc không xuôi tai cho lắm. Vũ thấy ‘rất quỷ dị’, ‘rất kì dị’, ‘rất hợm’, ‘rất quái’,… thì sao :3

    • Không phải người ta cũng thường hay nói “bình thường một cách không bình thường” sao, và chữ rất thì để nhấn mạnh cho cái sự dở người của anh công thôi. Hơn nữa những cái ví dụ bạn đưa ra, để trống không thì nó không xuôi, nhưng ghép với văn cảnh nó sẽ khác.

      Dù sao thì cũng cảm ơn bạn đã góp ý, Vũ sẽ xem xét từ khác khi làm bản word cho truyện này ^^

  2. trời ơi có ai đáng yêu như cái anh mặt than này k :)))
    thanks chủ nhà nhé, mình vẫn vào nhà bạn thg xuyên, chỉ là lười cm thôi :”> từ h sẽ chịu khó hơn.
    ps: bộ này dài k bạn

✿◕ ‿ ◕✿ Show Us Your Precious Love

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s