[Chương 8+9] Có một tên mặt than khép kín yêu em

[Chương 8+9] Có một tên mặt than khép kín yêu em

. : .

c h ư ơ n g 0 8

Ngày xưa có một mặt than, hắn chưa từng nếm qua món cá om cà, ngày kia một thiếu niên cho hắn món này, vì thế. . . Mặt than đã yêu món cá om cà. Đây không phải là chuyện cổ tích, mà là chuyện kinh dị. Bởi vì nếu bạn nhìn thấy một mặt than ngồi bên bàn phía đối diện, sau khi ăn món cá om cà thì lập tức có rất nhiều tim hồng nhẹ nhàng đập cánh bay xung quanh, hơn nữa phía sau còn được bonus thêm cái đuôi đang ngoe nguẩy, ờ thì cái đuôi đang ngoe nguẩy. . . Là ảo giác đi, Mạnh Hạ cảm thấy mình bệnh nặng rồi.

“Tại sao hắn còn chưa đi.” Mạnh Hạ sau khi rửa chén bát sạch sẽ đi ra khỏi phòng bếp thì nhìn thấy Quý Lương Mạc ngồi trên ghế sa lon với một bộ dáng hoàn toàn tự coi mình là chủ nhà xem. . . Ừm, xem hoạt hình, Mạnh Hạ hoàn toàn sụp đổ.

“Anh. . .”

Quý Lương Mạc nghe thấy tiếng Mạnh Hạ, liền quay đầu ngoắc cậu : “Cùng xem đi.”

“. . .” Mạnh Hạ ngoảnh mặt làm ngơ với vẻ đầy xem thường, tui đâu phải con nít.

“Patrick Star. . .”

Mạnh Hạ yên lặng ngồi ở trong góc sô pha, cậu không phải thật sự muốn xem, chỉ là. . . Được rồi, sự thật là cậu cùng Quý Lương Mạc vừa tập trung xem xong hai tập SpongeBob SquarePants phát trên đài truyền hình.

Quý Lương Mạc chăm chú nhìn về phía Mạnh Hạ : “Tôi nghĩ, chúng ta có thể thử xem sao.”

“. . .” Bọn họ vừa mới xem phim lúc tám giờ sao? Tại sao tên này đột nhiên lại nói lời này với mình? Nãy giờ bọn họ xem SpongeBob SquarePants đúng không?

Vì thế hai người cứ ngồi đối mắt với nhau thật lâu, sau đó Quý Lương Mạc nói : “Bây giờ tôi có thể hôn em được chứ?”

“Không được!”

“Trên TV thường chiếu hai người nhìn nhau hơi lâu thì nhất định sẽ hôn môi.”

“Đó là tình nhân, anh có thấy qua trên TV hai người đàn ông ngồi nhìn nhau sao? Nếu mà có thì hai người đó cũng là kẻ thù, hơn nữa anh có xem trên TV cảnh hai người đàn ông hôn môi sao?”

“Tôi đang nói chuyện rất nghiêm túc.”

“Tôi cũng rất nghiêm túc từ chối.”

“Cậu muốn từ chối lời tỏ tình của tôi?”

“Anh có tỏ tình sao? Thêm nữa là tôi từ chối anh hôn kia mà, please, anh có thể đừng suy nghĩ quắn quéo như vậy hay không?”

Quý Lương Mạc nhận định Mạnh Hạ đang cự tuyệt mình, vì thế xoay người bỏ đi, lúc đi ra còn đóng sập cửa lại. Được rồi. . . Quả nhiên mình và mặt than không có cách nào giao tiếp với nhau được.

Mạnh Hạ mất ngủ cả đêm, ngày hôm sau vừa mở cửa liền nhìn thấy Quý Lương Mạc, quả nhiên ánh mắt cũng mệt mỏi giống nhau, đến sớm như vậy chắc là để khám mắt của mình nhỉ. Mạnh Hạ xoa xoa mắt, kết quả khi nhìn Quý Lương Mạc vẫn là vẻ mặt than muôn thuở nhưng Mạnh Hạ lại đọc được trên trên đó ý ”Biết ngay đêm qua em cũng mất ngủ”. . . Được rồi, ngày hôm qua Quý Lương Mạc chỉ đùa giỡn thôi, tại mình nhạy cảm nên mới lo lắng như đồ ngốc vậy, sợ Quý Lương Mạc tức giận.

“Chào buổi sáng!”

“Chào.” Quý Lương Mạc nói xong lại chìa ra một hộp sữa Vượng tử.

“. . .” Rốt cuộc là ai nói với anh là tôi thích uống Vượng tử hả? Mạnh Hạ khóc không ra nước mắt.

. : .

“Hạng mục lần này, tôi sẽ đích thân đi Hạ Môn để nói chuyện rốt ráo với đối tác.” Trong cuộc họp khi nhắc tới sự hợp tác với công ty bên Hạ Môn, Quý Lương Mạc đã chốt lại một câu như vậy.

Mạnh Hạ ngồi một bên ghi biên bản, đến khi ngẩng đầu lên, toàn bộ phòng họp chỉ còn lại Quý Lương Mạc vẫn đang nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt của Quý Lương Mạc thẳng thắn khiến Mạnh Hạ mất tự nhiên cầm biên bản muốn đi ra ngoài, kết quả nghe Quý Lương Mạc gọi cậu lại : “Em đi cùng tôi.”

Mạnh Hạ dừng bước nhìn về phía Quý Lương Mạc : “Tôi có thể nói không sao?”

“Không thể.”

“. . .” Đây căn bản là không có nhân quyền a.

Trước đây Mạnh Hạ vốn thường đi công tác, chỉ cần mang theo vài món quần áo, cho nên lần đi công tác này, trước đây đến nhà Triệu Hiểu như thế nào, thì bây giờ xách đi y chang như thế, kiểm tra hộ chiếu, giấy chứng minh xong, Mạnh Hạ nhẹ nhàng thở ra nằm lên giường, trong đầu lại vô tình nhớ đến ngày đó lúc ngồi xem TV, Quý Lương Mạc thực nghiêm túc nói quen nhau, di động đúng lúc vang lên, tiếng chuông này để sát bên tai hoàn toàn có lực sát thương vô hạn, nhìn thoáng qua màn hình, lực sát thương càng thêm khủng bố : “Alo. . .”

“Ừm.”

“Quý tổng?”

“Ừm.”

“. . .” Mạnh Hạ không biết nên nói gì, đang định cứ trầm mặc như vậy thì ở bên kia Quý Lương Mạc mở miệng : “Tôi chỉ muốn nói cho em biết, tôi rất nghiêm túc theo đuổi em, cho nên. . . Ngủ ngon.”

Nhìn cuộc gọi đã chấm dứt trên di động, mặt Mạnh Hạ lại một lần nữa bắt đầu nóng ran lên, Quý Lương Mạc gọi điện đến chỉ để nói vậy thôi sao? Rốt cuộc thì dây thần kinh não của anh ta kết nối thế nào vậy? Chẳng phải không hay nói giỡn sao? Mặt than sẽ dùng âm điệu phiến tình như vậy để chúc ngủ ngon sao? Được rồi. . . Mạnh Hạ cảm thấy tim mình dao động.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình : Có người chúc ngủ ngon chính là ý nói yêu cậu đó o(∩_∩)o

c h ư ơ n g 0 9

Đôi khi, sức lao động của con người sẽ trở thành vô hạn nếu sự bóc lột cứ không ngừng đổ tới, sau khi Mạnh Hạ theo Quý Lương Mạc xuống máy bay thì ngay cả khách sạn cũng chưa ghé qua, liền hộ tống Quý Lương Mạc đến chi nhánh của Tường Phi ở Hạ Môn, Mạnh Hạ buông hành lý trong phòng làm việc rồi ngồi lên ghế mà thở, nhìn qua cửa kính thì thấy Quý Lương Mạc cầm văn kiện đang đang nói chuyện với một người nào đó, khuôn mặt nghiêng kia làm Mạnh Hạ nhìn đến thần ra, mãi đến khi Quý Lương Mạc xoay người nhìn qua, Mạnh Hạ mới hoàn hồn ngay lập tức cúi đầu.

“FML, tên này sẽ không phát hiện ra mình nhìn hắn chứ. . . Thật là mất mặt mà.” Mạnh Hạ đang nhủ thầm, thì trên đỉnh đầu vang lên giọng nói : “Em nhìn tôi, khiến tôi rất vui.”

“. . .” Mạnh Hạ ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt của Quý Lương Mạc, người kia đang nhìn mình bằng ánh mắt chân thành tha thiết. . . Vì thế Mạnh Hạ bắt đầu nghĩ quẩn quanh — anh là đôi mắt của em, dẫn em đi nhìn xem sự thay đổi của bốn mùa.

Được rồi, Mạnh Hạ vừa giật bắn mình bởi chính ý nghĩ vừa xẹt qua trong đầu.

“Quý tổng, anh vừa mới nói gì vậy?” Mạnh Hạ đứng ở cửa khách sạn hỏi.

“Àh, chỉ đặt một phòng.”

“Sao vậy? ?”

“Bởi vì họ nói chỉ còn một phòng.”

“. . .” Mạnh Hạ cơ hồ phun máu, anh nghĩ tôi là con nít ba tuổi sao? Vì thế Mạnh Hạ đi thẳng đến trước quầy tiếp tân : “Xin hỏi còn phòng không?”

“Dạ còn, quý khách, anh muốn đặt phòng sao?” Cô gái tiếp tân mỉm cười đáp.

Mạnh Hạ xoay người nhướng mày với Quý Lương Mạc, kết quả Quý Lương Mạc hoàn toàn không đổi sắc mặt mà đi tới : “Tôi nói, chỉ còn một phòng.”

“. . . Quý khách? Thật ra vẫn còn. . .” Lời nói tiếp theo của cô gái tiếp tân bị ánh mắt của Quý Lương Mạc bóp chết.

“Chỉ còn một phòng.” Quý Lương Mạc nói với cô gái tiếp tân.

“Ah. . . Xin hỏi quý khách, rốt cuộc anh muốn còn hay là không vậy?” Cô gái tiếp tân bị Quý Lương Mạc nhìn cơ hồ suýt khóc, cuối cùng nói : “Đúng vậy, chỉ còn một phòng thôi.”

“. . .” Này, anh có biết kiềm chế là gì không? Mạnh Hạ đứng một bên nhìn, cảm thấy mình hoàn toàn bị đánh bại.

Quý Lương Mạc vừa lòng, mà hắn có vừa lòng hay không thì biểu hiện vẫn trưng ra bộ mặt than y như cũ, chỉ thay đổi xíu xiu là xung quanh nở đầy hoa hồng nhỏ, hắn cầm tay Mạnh Hạ : “Em xem, tôi đã nói chỉ còn một phòng mà.”

“Tôi không ngại đi khách sạn khác đâu.” Mạnh Hạ vừa đi vào thang máy vừa nói.

Quý Lương Mạc cũng đi vào, nhìn Mạnh Hạ : “Tôi đã nói, tôi rất nghiêm túc theo đuổi em.”

“. . . Nhưng chuyện này cùng thuê phòng có quan hệ gì sao?”

Quý Lương Mạc tự hỏi một lát rồi nói : “Trong sách nói, yêu nhau, muốn gia tăng tình cảm, biện pháp tốt nhất là ở cùng phòng.”

Được rồi, Mạnh Hạ đã đánh giá thấp cuốn sách vạn năng của Quý Lương Mạc, cơ mà, mình là người yêu của hắn từ khi nào nhỉ?

Thong thả tắm rửa xong đi ra liền nhìn thấy Quý Lương Mạc đang ngồi trên ghế sa lon, bàn tay nhẹ lướt trên những con chữ của laptop, Mạnh Hạ vì không muốn để lộ ra cảm xúc lo âu trên khuôn mặt, vì thế đi qua ngồi xuống : “Rốt cục thì công ty đã xảy ra chuyện?”

Quý Lương Mạc gật gật đầu : “Có một lô hàng xảy ra vấn đề.”

“Tổng công ty bên kia có kịp giao hàng mới không?” Mạnh Hạ hỏi.

Quý Lương Mạc lắc đầu : “Đã gọi điện thoại rồi, tối thiểu cũng phải hai ngày sau, mà ngày mai đã phải giao hàng rồi.”

“Trước tiên đừng lo lắng, ngày mai anh tới công ty, tôi sẽ đi đàm phán với bên kia, hẳn là có thể dời lại một ngày.” Kỳ thật Mạnh Hạ cảm thấy từ lúc vào Tường Phi đến giờ mình vẫn chưa làm gì nên hồn, rốt cục lần này có thể phát huy năng lực rồi.

Quý Lương Mạc cũng không tỏ thái độ gì, Mạnh Hạ đẩy hắn một cái : “Anh tắm rửa đi, ngày mai còn có việc phải làm.”

Quý Lương Mạc nhìn về phía Mạnh Hạ chỉ chỉ : “Em, đối nội.” Sau đó chỉ vào mình : “Tôi, đối ngoại, cho nên em đến công ty, tôi đi đàm phán.”

“. . .”

Ngày hôm sau Quý Lương Mạc và Mạnh Hạ tới công ty, mãi cho đến giờ cơm trưa cũng không thấy Quý Lương Mạc có vẻ gì là sốt ruột, Mạnh Hạ cảm thấy kì lạ, nhưng Hoàng Thượng không vội, vậy mình gấp làm gì. Vì thế buông đũa xuống : “Hôm qua anh điện thoại hẹn thời gian với bên kia rồi chứ?”

Quý Lương Mạc gật đầu : “Hai giờ chiều, cho nên trong khoảng thời gian này tôi sẽ tiếp đãi em, em không cần gấp.”

“. . .” Anh mới cần tiếp đãi, cả nhà anh đều cần tiếp đãi!

Đúng một giờ rưỡi Quý Lương Mạc đi theo quản lý ra ngoài, tới nơi hẹn với đối phương, thế nhưng người trong quán cà phê lại khiến hắn nhíu mày.

Lý Nhiên nhìn thấy Quý Lương Mạc thì sửng sốt, sau đó nở nụ cười : “Tôi còn tưởng rằng anh sẽ phái Tiểu Hạ đến, nếu không tôi cũng chẳng cố ý chờ ở nơi này.”

Quý Lương Mạc ngồi xuống nhìn Lý Nhiên : “Chuyện trong nhà em ấy phụ trách, tôi lo việc bên ngoài.”

Chỉ một câu đáp trả đã khiến sắc mặt Lý Nhiên sầm xuống : “Quý tổng, tôi nghĩ anh không biết tôi và Lâm tổng mỗi người có một nửa cổ phần ở công ty này, hôm nay tôi tới đây, hẳn là anh đã đoán được, nếu tôi không đồng ý kéo dài thời hạn, tổn thất của công ty anh cũng không nhỏ.”

“Biết rõ có người gian lận, nhưng không nghĩ tới lại là anh.” Quý Lương Mạc lại rất bình tĩnh.

“Quý tổng, tôi khuyên anh lấy đại cục làm trọng, anh chỉ cần sa thải Tiểu Hạ, tôi đương nhiên có cách làm cho em ấy quay về, chuyện hợp tác giữa chúng ta vẫn bình thường.”

“Anh cũng đâu có lấy đại cục làm trọng, tôi tự hỏi anh thông minh hơn tôi chỗ nào nhỉ.”

“Xem ra Quý tổng quyết tâm vi phạm hợp đồng?” Lý Nhiên đứng lên đi ra ngoài : “Tôi sẽ có cách bắt anh phải thỏa hiệp, hẹn gặp lại, Quý tổng.”

. : .

Vũ Vũ : mặt than như anh công trong truyện thật ra thì cũng đâu có gì không tốt nhỉ, miệng lưỡi cũng lanh ghia. Ai đồng ý giơ tay nào :3 Và anh mặt than công ạh, anh quá mức bá cmn đạo :v

Advertisements

16 thoughts on “[Chương 8+9] Có một tên mặt than khép kín yêu em

  1. Hự, ông nói gà bà nói dzịt. Ta thấy iu mặt than khổ quá, có ngày máu lên não xông chết.
    Cơ mà chỉ xem thui thì cực dzui *cười mím chi*

  2. Anh mặt than vì anh đen hay lúc nào cũng trời đổ mưa ở đỉnh đầu ạ? Thôi em mặc định là em xưng em gọi chị (?) nhé? Mà anh ý hay ghê, lời ít ý nhiều, nói câu nào đấm vào tai người nghe câu đấy. Lại còn cứ trong sách thế này trong phim thế kia, đáng yêu quá đi!!!!

✿◕ ‿ ◕✿ Show Us Your Precious Love

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s