[Chương 36] Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông

[Chương 36] Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông

. : .

c h ư ơ n g 3 6

“Trầm Lâm, ôm tôi, dùng cả hai tay của em ôm lấy tôi. . .” Tống Đình Phàm thì thầm bên tai Trầm Lâm.

Trầm Lâm không chống cự, cậu cũng muốn ôm anh, cho dù có xấu hổ đến đâu, cậu vẫn muốn làm thế. Khi cánh tay của cậu vừa đặt lên vai của Tống Đình Phàm, không thể nghi ngờ đó là thuốc kích thích lớn nhất lúc này.

Tống Đình Phàm dùng hai tay vuốt ve đùi của Trầm Lâm, cơ thể cũng vô thức trượt nhẹ xuống. Cho đến khi hai tay chạm vào mông Trầm Lâm, ý tứ là gì, không cần nói cũng hiểu. Hai người nhìn nhau, không phải không hiểu. Tống Đình Phàm thử chậm rãi đưa ngón tay vào khe hở ở mông của Trầm Lâm, “Trầm Lâm. . . chân. . . mở ra một chút.”

Trầm Lâm quay đầu sang một bên, không thèm để ý. Nhưng chân vẫn dang rộng ra một chút. Mặc dù chỉ chút thôi, nhưng cũng đã đủ cho Tống Đình Phàm tiếp tục động tác của mình. Ngón tay của anh di chuyển đến lỗ nhỏ bí ẩn của Trầm Lâm; vừa đụng vào, thân thể cậu đã cứng ngắc lại, không biết làm gì, bản năng muốn khép hai chân lại, nhưng lại bị anh nhanh chóng ngăn chặn. Mà thân dưới của Tống Đình Phàm lại to thêm một chút, mồ hôi trên trán càng ngày càng nhiều. Nhưng anh không thể vội vàng, phải chịu đựng, cố gắng chịu đựng.

Anh bắt đầu vuốt ve nếp nhăn nơi đó, muốn Trầm Lâm thả lòng, tay kia cũng không nhàn rỗi, bắt lấy một viên hồng anh của cậu, xoa nắn không ngừng.

Trầm Lâm rõ ràng rất hưởng thụ, từ từ thả lỏng thân thể, như là ám chỉ Tống Đình Phàm có thể tiếp tục. Một cách nhanh chóng, Tống Đình Phàm đưa ngón tay vào bên trong u huyệt của Trầm Lâm, “Ân a. . .” một tiếng thét đầy khiếp sợ vang lên khiến Trầm Lâm phục hồi lại tinh thần, vặn vẹo muốn đem dị vật xa lạ ra khỏi cơ thể.

“Trầm Lâm, Trầm Lâm, thả lòng nào. . . thả lỏng nào. . . đừng động đậy. . . ngoan. . . đừng động đậy. . .” Tống Đình Phàm vội vàng hôn lên môi Trầm Lâm, nhẹ nhàng liếm láp, không ngừng thì thầm an ủi.

Giống như an ủi đã có tác dụng, Tống Đình Phàm mới bắt đầu chuyển động ngón tay của mình, ấn một chút, xoay một chút. . . Trầm Lâm tuy không thích ứng được vật thể lạ trong cơ thể, nhưng mà cũng không đau, chỉ có chút trướng trướng bên trong. Tống Đình Phàm tiếp tục hôn cậu, ngón tay dần tăng lên, một ngón, hai ngón. . . cho đến khi được ba ngón mới dừng lại. Anh dùng ba ngón tay không ngừng khuếch trương bên trong, hơi cong ngón tay, xoay tròn bên trong, ngẫu nhiên ấn ấn, Trầm Lâm dần chuyển từ không thích ứng sang cảm giác trướng trướng, không thể không nói, cậu thích ứng rất nhanh. Hoặc có thể nói Tống Đình Phàm thật sự rất kiên nhẫn, biết không có những thứ khác trợ giúp, chỉ có thể chậm rãi làm cậu thích ứng, để cậu có thể hưởng thụ lần đầu tuyệt vời?

Biết chuẩn bị đã kha khá, Tống Đình Phàm hôn Trầm Lâm, nói một câu, “Ôm chặt tôi!” nhanh chóng rút ba ngón tay trong cơ thể cậu ra, làm cho u huyệt của Trầm Lâm có chút không kịp kép lại, nhưng mà rất nhanh, một vật thể xa lạ khác, to lớn nhét vào. Trầm Lâm tuy không chảy máu, nhưng cảm giác được đau đớn, một loại như bị kim đâm chọc ngoáy, như lửa cháy nóng rực. Không muốn lêu lên, Trầm Lâm cắm chặt móng tay vào vai Tống Đình Phàm, cũng lúc không may cắn cả vào môi anh. Tống Đình Phàm biết môi của anh đã chảy máu, nhưng mà anh không thể tránh né, hi vọng có thể làm Trầm Lâm thoải mái hơn một chút.

Hai người im lặng một lúc, cho đến khi Trầm Lâm cảm thấy hết đau đớn, một lại cảm giác ngứa ngáy bắt đầu từ nơi đó lan ra khiến cậu không thể kiên nhẫn mà hơi động đậy.

Biết Trầm Lâm đã thích ứng tốt, Tống Đình Phàm vội vàng lấy một chiếc gối kê dưới thắt lưng Trầm Lâm, dùng hai tay cố định vòng eo của cậu, nặng nề thở ra mà nói, “Trầm Lâm. . .” Coi như cho cậu một cái cơ hội từ chối, liền bắt đầu trong cơ thể cậu di chuyển. Nhẹ nhàng ra ra vào vào, đối với người lần đầu tiên nếm hương vị tình dục như Trầm Lâm thì không thể chống cự nổi.

Trầm Lâm cắn môi, chỉ sợ mình lại phát ra nhưng âm thanh xấu hổ. Nhưng mà ép buộc chính bản thân như thế khiến cậu không kìm nén được mà rơi lệ; Tống Đình Phàm nhanh chóng phát hiện, dùng đầu lưỡi liếm đi. Cậu liền mở to đôi mắt hồn nhiền nhưng vô cùng mê người nhìn anh, khiến cho tốc độ va chạm phía dưới bỗng chốc trở nên nhanh hơn. Đột nhiên, giống như chạm đến một nơi nào đó, thân thể cậu hơi run rẩy, cùng với một âm thanh không thể kiềm chế được phát ra, “Ân a. . .”

Trầm Lâm động tình như thế khiến Tống Đình Phàm biết mình đã tìm đúng chỗ, không để ý sự phản đối của cậu, “A. . . đừng. . . không cần. . . ân. . .”, anh mãnh liệt công kích nơi đó, sau vài lần Trầm Lâm rốt cuộc không chịu nổi, thân thể căng cứng, hậu huyệt co rút, cùng Tống Đình Phàm bắn ra. Một dòng nóng rực bỏng cháy phun vào  trong cơ thể, Trầm Lâm lúc này đầu óc trống rống, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình và Tống Đình Phàm.

“Hô. . . a. . .”

Sau khi dư vị khoái cảm tan đi, Tống Đình Phàm cũng cảm thấy có chút lạnh, đưa tay kéo chăn phủ lên cả hai, nhưng mà sờ xoạng một lúc mà không thấy gì, vừa xoay người tìm kiếm thì nhìn thấy chăn đã bị hai người đạp xuống đất từ lúc nào.

Anh liền dùng chân kéo chăn lên, nới nào đó vẫn còn được bao bên trong vách tường ấm nóng, tất nhiên không chịu nổi kích thích này. Thấy dục vọng bản thân có xu thế ngẩng đầu, Tống Đình Phàm cắn răng chịu đựng nhẹ nhàng rút ra. Là lần đầu tiên nên anh không muốn Trầm Lâm quá mệt mỏi. Mặt khác anh muốn cho Trầm Lâm một ấn tượng tốt!

Đột nhiên trống rống khiến thân thể Trầm Lâm co rút lại, cũng có cảm giác có gì đó chảy ra từ cơ thể mình. Trầm Lâm luống cuống xoay người, xấu hổ không biết nên làm gì để điều chỉnh lại.

Tống Đình Phàm liền đè cậu lại, dùng ánh mắt yêu thương mà nhìn cậu, kéo cậu nửa ngồi lên, vừa cười vừa nói, “Lâm Lâm, đi tắm, tôi rửa sạch cho em.”

Tư thế hiện tại càng khiến Trầm Lâm cảm giác rõ ràng có gì đó chảy ra từ nơi khó nói kia, rất luống cuống. Mà Tống Đình Phàm bỗng nhiên thay đổi cách xưng hô, khiến cho tim cậu không biết đang đập thep nhịp điệu nào nữa. Đầu óc mơ hồ hỗn độn thành một đống, cứ thế bị Tống Đình Phàm bế vào nhà vệ sinh.

Phòng vệ sinh của Trầm Lâm tất nhiên không xa hoa, cũng không có bồn tắm lớn, chỉ có một bồn tắm đứng mà thôi. Bên trong có một vòi hoa sen, tuy là kiểu đứng thẳng nhưng đáy lại là nửa ngồi. Rõ ràng là thiết kễ cho một người. Hiện tại hai người cùng đi vào rõ ràng chật chội hơn nhiều. Đến khi nước nóng dễ chịu chảy trên người Trầm Lâm, cậu mới hoàn toàn tỉnh táo.

Vội vàng muốn từ chối hai tay của Tống Đình Phàm đang rửa ráy cho cậu, mặt đỏ bừng lắp bắp, “Này. . . nơi này chật lắm. . . anh. . . anh tắm trước đi, em tắm sau!” nói xong định đứng dậy rời đi, nhưng mà Tống Đình Phàm nhanh chóng giữ cậu lại, để cậu ngồi trên đùi. Trầm Lâm lo lắng giãy dụa lại bị anh giữ chặt, “Không được giãy nữa! Tôi không đảm bảo sẽ không tiếp tục một lần.” uy hiếp lập tức có hiệu quả, Trầm Lâm lập tức ngồi im.

Tống Đình Phàm cầm vòi hoa sen, rửa nơi khó nói của cậu, cậu cảm nhận rõ rệt ngón tay của anh ra ra vào vào. Trầm Lâm không dám nhìn không dám suy nghĩ cũng không dám động đậy, chỉ có thể vùi mặt vào hõm vai của anh.

Tống Đình Phàm tắm rửa sạch sẽ cho cả hai, định ôm Trầm Lâm ra ngoài, nhưng mà Trầm Lâm lại. . .

“Để em xuống, em có thể tự đi.” Ngữ khí tuy ngượng ngùng, nhưng là câu trọn vẹn duy nhất trong đêm nay mà cậu nói. Tống Đình Phàm không kiên trì, anh biết lúc nãy anh không nặng tay, với thể lực của cậu có thể chính mình đi lại, thậm chí ngày mai chỉ cần không làm việc gì quá nặng nhọc, cậu sẽ không sao cả. Không thể phủ nhận, Tống Đình Phàm thực sự lo lắng cho Trầm Lâm rất cẩn thận, không chỉ khi làm tình, ngay cả hệ quả sau khi làm tình, anh đều lo lắng tốt cho cậu.

Hai người trở lại giường, Tống Đình Phàm tự nhiên đem Trầm Lâm ôm vào trong lòng, làm cho đầu của cậu gác ở hõm vai của anh. Trầm Lâm cũng không cự tuyệt, nếu như chuyện thân mật nhất cũng đã làm, thì những cử chỉ thân thiết như thế này cũng chẳng có vấn đề gì. Huống hồ anh còn là một cái lò sưởi ấm áp.

“Trầm Lâm.” Cằm Tống Đình Phàm để ở đầu của Trầm Lâm, cọ đi cọ lại.

“Ừ.”

Lâu không thấy anh nói gì, Trầm Lâm ngẩng đầu lên nhìn. Thân thể vừa động đậy, đã bị Tống Đình Phàm giữ lại, “Đừng cọ quậy, có gió chui vào trong chăn.” Nói xong đem chăn phía bên kia vậy kín lấy cậu.

“Chăn của em vẫn lạnh vậy sao?”

Trầm Lâm gật đầu, “Khi đông đến sẽ thế, mùa hè thì không sao. Thật ra em cũng quen rồi, không sao cả.” câu tiếp theo có chút giống như an ủi Tống Đình Phàm, hi vọng anh không vì vậy mà lo lắng cho cậu. Cuộc hoan ái đêm nay đã cho cậu thấy được anh lo lắng cho cậu đến mức nào, tuy rằng cảm thấy rất tốt, nhưng cậu biết như thế sẽ làm cho anh mệt mỏi. Sự chăm sóc đó rất hao tổn công sức.

Kéo Trầm Lâm sát hơn vào lồng ngực của mình, Tống Đình Phàm nói, “Sau này sẽ không thế nữa.” không giống như hứa hẹn mà lại như hứa hẹn.

Nhiều năm về sau Trầm Lâm mới hiểu được ý nghĩ của cậu lúc đó ngốc nghếch như thế nào! Tống Đình Phàm sao có thể mệt mỏi được? Căn bản anh làm mọi chuyện đều không cần phí quá nhiều công sức, không cần lo nghĩ nhiều, tất cả đều do cậu suy nghĩ mà thôi. Mà suy nghĩ này khiến Trầm Lâm ấm ức nhiều.

Hai người đều im lặng, nhưng lại biết người kia đều chưa ngủ. Trầm Lâm như đột nhiên nghĩ đến gì đó, hơi đẩy đẩy Tống Đình Phàm, “Chuyện ở Bắc Kinh đã giải quyết?”

“Ừ, xong cả rồi.” Tống Đình Phàm gật đầu.

“Vậy, anh. . .” Trầm Lâm có chút do dự muốn hỏi, nhưng lại lo lắng Tống Đình Phàm mệt mỏi, đi lại mấy tiếng đồng hồ, với lại cũng rất muộn rồi, cũng phải để cho anh nghỉ ngơi.

Tống Đình Phàm nghi hoặc, muốn nghe tiếp nhưng Trầm Lâm lại nói, “Cũng không có gì, mau ngủ đi thôi.”

. : .

✿◕ ‿ ◕✿ Show Us Your Precious Love

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s