[Chương 10] Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông

[Chương 10] Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông

Santa Claus is coming to LiAr Lovers

. : .

c h ư ơ n g 1 0

Một tuần sau, Tống Đình Phàm ở văn phòng đang chăm chỉ gõ máy tính, trong tay cầm một xấp tài liệu, trên bàn còn chồng chất thêm một đống văn kiện nữa.

Không biết điều này có ngụ ý gì. . .

Bởi vì theo tác phong làm việc của Tống Đình Phàm, trên cơ bản sẽ không thể có chuyện tồn đọng văn kiện nhiều như thế này được.

Đột nhiên phanh một tiếng, cửa văn phòng bị mở toang, và sau đó ngay lập tức nghe được giọng nói rất lớn, “Tiểu Phàm Phàm. . . Tiểu Phàm Phàm. . ., bọn tôi đã về rồi đây!!! Yo yo. . .” Nghe âm thanh ở mức độ này, vậy mà Tống Đình Phàm đầu cũng không thèm ngẩng lên, vẫn tiếp tục chuyên tâm vào công việc.

“Thế nào? Cậu chịu thua chưa?” Ngay sau đó là tiếng của Mục Kiệt có vẻ hả hê khi thấy người gặp họa.

Đối với biểu tình vui sướng hả hê kia của Mục Kiệt hừ một tiếng, Lưu Dụ nghiến răng nghiến lợi quay qua nói với người ngồi sau bàn : “Tống Đình Phàm, tôi nói cậu không thể phối hợp với tôi một chút hay sao, ngẩng đầu nhìn tôi một cái thì như thế nào? Chúng ta chẳng phải đã không gặp nhau một tuần rồi sao? Hơn nữa. . . Hơn nữa. . . tôi còn cố ý. . . không ngại nguy hiểm đến tính mạng gọi cậu là Tiểu Phàm Phàm nha. . .” Tống Đình Phàm ngẩng đầu, nheo mắt nhìn, giọng Lưu Dụ càng về sau càng nhỏ, đến cuối cùng chỉ còn như tiếng thì thầm. . . Rõ ràng có vẻ thiếu tự tin.

“Tôi đã nói rồi, vậy mà cậu còn chắc chắn cửa này mình thắng! Bây giờ, thua cuộc rồi, chi phí cho bữa tối đều do cậu trả.” Mục Kiệt đắc ý dào dạt nhướng mày, lớn tiếng nói.

“Cậu. . . Cậu. . . Mục Kiệt, cậu là tên vương bát đản, cố ý chơi tôi! Là ai nói nếu gọi Tiểu Phàm Phàm, cậu ta nhất định sẽ ngẩng đầu lên!” Lưu Dụ tức giận, tay run rẩy chỉ vào Mục Kiệt đang cười hệt như hồ ly.

Nhìn hai người không xem ai ra gì, ở trong văn phòng của mình mà tranh luận, Tống Đình Phàm ho khan một tiếng. “Ai có thể nói cho tôi biết, tôi khi nào thì lại thành trò cá cược giải trí của hai người?” Nghe được âm điệu không hề phập phồng, bình thường đến không thể bình thường hơn, hai người lập tức yên lặng. Cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, hi vọng có thể nghĩ ra biện pháp tránh khỏi cơn thịnh nộ của lão hổ kia.

Ngiêm mặt lại, Lưu Dụ cẩn thận giải thích : “Đình Phàm, ách, thật ra. . . Thật ra, không phải như cậu nghĩ đâu. . .”

“Nga? Không phải như tôi nghĩ? Vậy cậu biết tôi nghĩ gì sao?” Nhướn mày, Tống Đình Phàm hỏi ngược lại. Kì thật vừa rồi nghe hai người ầm ĩ một trận, Tống Đình Phàm đại khái cũng đã hiểu : hai người đặt cược, nếu bất ngờ nói lớn tiếng đi vào phòng như vậy, đến tột cùng có thể khiến anh ngẩng đầu nhìn bọn họ một cái hay không?

Mục Kiệt thấy Lưu Dụ giải thích không xong, vội vàng nói chen vào : “Ha hả, Đình Phàm đã một tuần rồi không gặp, tụi tôi đùa chút thôi, chỉ là cho vui ấy mà.”

Tuy rằng hắn biết lời này cũng không có sức thuyết phục gì. Nhưng nhìn biểu tình cùng ngữ khí của Tống Đình Phàm, nếu hắn không lên tiếng, phỏng chừng lát nữa người chết thảm không chỉ có mình Lưu Dụ.

Sau đó hắn thực thông minh mà lái câu chuyện sang hướng khác. “A, Đình Phàm, cậu đổi mắt kính?” Bằng một giọng nói đầy vẻ kinh ngạc, hắn tự nhiên chuyển đề tài.

Kì thật lúc vừa bước vào cửa, Mục Kiệt đã phát hiện Tống Đình Phàm đổi mắt kính. Đôi kính trước đây là hắn và Tống Đình Phàm lần đầu tiên cùng nhau đi mua, Bởi vì lúc đó hắn vừa định thay mắt kính mà Tống Đình Phàm thì lại phát hiện có thể mình bị cận thị nên đã cùng nhau đi mua.

Tống Đình Phàm bình thường không đeo kính, đối với mắt kính cũng không có yêu cầu đặc biệt gì, thế mà hiện tại cư nhiên lại đổi kính mới, không thể không khiến người khác kinh ngạc! Tuy rằng Tống Đình Phàm chọn đôi mới có phần giống như đôi cũ, nhưng Mục Kiệt vẫn nhận ra sự thay đổi này.

“Đổi kính? Thật sao? Mau cho tôi xem, để tôi nhìn xem. . .”

Lưu Dụ vừa nghe nói Tống Đình Phàm đổi kính cũng nhanh trí nắm bắt đề tài mới. Hắn cũng đâu có ngốc, có thể hạ một bậc thang, đương nhiên phải leo xuống a. Chính là, cho dù hai người bọn họ cố làm như chưa có chuyện gì phát sinh, thì đó cũng chỉ là ý muốn của họ, Tống Đình Phàm sẽ không đáp ứng.

Huống chi, thời điểm hai người họ nói tới đôi mắt kính mới, vừa vặn giúp anh một chút, dường như đã đến lúc mình nên đến cửa hàng mắt kính đối diện, vệ sinh kính miễn phí. . . Một tay gỡ kính ra, trong mắt anh là ý tứ hàm xúc thâm minh. . .

Kỳ thật Tống Đình Phàm vốn cũng định sau này thường xuyên quay lại cửa tiệm mắt kính kia, hưởng thụ một chút ‘phục vụ miễn phí’ của bọn họ. Nhất là vào ngày đó khi đi mua mắt kính anh đã trải qua thể nghiệm, người kia mang lại cho anh sự thoải mái, làm tâm tình tốt lên rất nhiều. Thậm chí là sau đó về lại công ty, phát hiện giấc ngủ trưa của mình bị trễ, cũng không chút ảnh hưởng đến nào cảm giác thoải mái trong lòng. Vì thế Tống Đình Phàm hạ quyết tâm từ nay về sau phải thường xuyên “thăm viếng” cửa tiệm mắt kính ấy.

Chính là ở công ty vì không có hai người kia, tất cả lượng công việc đều dồn hết cho mình, mà anh lại chán ghét việc xã giao này. Cứ như vậy trong một tuần, lượng công việc cứ ngày càng nhiều,không thể tranh thủ được thời gian, vì thế việc “thăm viếng” tiệm kính cứ như vậy bị trì hoãn.

Nhưng hiện tại, hai người kia đã ở trước mắt, còn lí do gì để mình không đi?

Không có bất cứ phản ứng nào với thắc mắc về mắt kính của hai người, Tống Đình Phàm nâng tay chỉ chỉ vào đống văn kiện trên bàn, nói : “Các cậu thấy rồi chứ, tôi đi trước.”

Để lại sau lưng hai người đứng hình vì kinh ngạc vạn phần. . .

Lưu Dụ nhìn thoáng qua đồng hồ, mới 10h25 sáng, còn chưa đến giờ ăn cơm trưa : “Mục Kiệt, nhéo tôi một cái xem, tôi có phải đang nằm mơ không?”

“Người nghiện công việc cũng có khi tan sở về sớm vậy sao?”

“Đi chết đi, cậu còn dám nói thế, nếu Đình Phàm quay lại, để cậu ấy nghe được câu nói này, vậy cậu thảm chắc rồi.”

Tuy rằng Mục Kiệt cũng buồn bực muốn biết, vì sao lại như vậy, nhưng hắn cũng không đem vấn đề nói ra, hắn— sơn nhân đều có diệu kế, tự nhiên sẽ biết. Ra khỏi văn phòng của Tống Đình Phàm, hắn đến trước mặt thư kí của anh : “Lưu Tâm, sếp của cô gần đây có gì bất thường không?”

“. . . Không có, mọi chuyện đều rất bình thường.” Lưu Tâm thản nhiên trả lời, nhưng sau lại nghiêng đầu nghĩ nghĩ. “Bất quá, khi các anh đi Bắc Kinh, ngày chúng ta kí hợp đồng với công ty Thiên Hợp, sếp có đeo một đôi mắt kính rất trẻ trung, thời thượng, sau giờ cơm trưa lại thay một đôi kính mới. Còn lại thì đều bình thường cả.”

Nghe vậy, Mục Kiệt cũng đoán chắc là đôi mắt kính cũ của hắn đã hỏng? Cho nên đi mua mắt kính mới? Trước là một đôi kính trẻ trung thời thượng? Rồi sau đó lại là một đôi kính không khác trước? Bất quá, cho dù như vậy, cũng đâu có gì kì quái.

“Chúng tôi không ở đây một tuần, sếp của cô cũng về sớm vậy sao?” Mục Kiệt hỏi ngay sau đó.

“Sao lại có thể như vậy được! Anh tưởng sếp của tôi giống Lưu tổng sao?”. Lưu Tâm trả lời cho Mục Kiệt, nhưng lại cố ý cho Lưu Dụ không ít xem thường.

“Ha ha, đúng thế.” Mục Kiệt cười gật đầu tán thành, mặc kệ Lưu Dụ đứng bên cạnh đã giận đến nhe răng trợn mắt.

Lưu Tâm sở dĩ dám nói như vậy, thứ nhất là vì hai vị thủ trưởng trước mặt đây, tính tình dễ chịu hơn cấp trên trực tiếp của cô rất nhiều, đặc biệt là Lưu Dụ. Thứ hai là, Mục Kiệt trước lúc đi vào cuối tuần đã nhờ vả cô, là khẩn cầu đó nha, xem như chuyện này hắn nợ cô một chút ân tình.

Mục Kiệt ở chỗ Lưu Tâm cũng không dò hỏi ra được cái gì, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn trở về, cùng Lưu Dụ làm cho xong mớ công việc mà Tống Đình Phàm đã giao phó.

. : .

✿◕ ‿ ◕✿ Show Us Your Precious Love

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s